Trong thời kỳ chiến tranh giữa hai miền Nam Bắc tại Việt Nam, đã có hiện tượng người yêu nhạc vàng ở bên kia bờ vĩ tuyến.
Nếu người ta chỉ thích và yêu nhạc vàng một cách âm thầm, lặng lẽ thì làm sao có câu chuỵên dưới đây và hãy lắng nghe giọng hát Lộc Vàng mới hiểu hát truyền cảm là ra sao.
Sau 75, người ta không gọi nhạc tiền chiến mà đổi cách gọi là nhạc Vàng, có lẽ là giống màu cờ của VViệt Nam Cộng Hòa.
Caroline Thanh Hương
Một câu chuyện về bản nhạc của Đoàn Chuẩn Từ Linh được anh Lộc Vàng kể lại trong Youtube
dưới đây
Gửi người em gái miền Nam - Lộc Vàng
Gửi Người Em Gái Miền Nam
Tác giả : Đoàn Chuẩn & Từ Linh
Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng
Hà Nội chờ đón tết, hoa chen người đi, liễu rũ mà chi
Đêm tân xuân, hồ Gươm như say mê
Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi
Ngàn phía đến lễ đền
Chạnh lòng tôi nhớ đến người em
Tôi có người em gái, tuổi chớm dâng hương,
mắt nồng rộn ý yêu thương,
Đôi mắt em nói nhiều, tha thiết như dáng kiều
Ôi, tình yêu!
Nhưng một sớm mùa thu, khép giữa trời, tím ngắt
Nàng đi gót hài xanh
Người đi trong dạ sao đành
Đường xưa lối cũ ân tình nghĩa xưa
Rồi từ ngày sống xa anh nơi kim tiền
Ngục trần gian hãm tấm thân xinh, đôi mắt hiền
Đời nghèo không lối thoát, em đành thôi, cúi đầu mà đi.
Xuân đêm nay, đường đêm Ca-Ti-Na
Hoa mai rơi, rủ nhau nơi phương xa
Dần trắng xóa mặt đường
Một người em gái nhớ người thương
Rồi ngày thống nhất đến rất nhanh khôn ai ngừng
Cầu chia giới tuyến đến mai đây san đất bằng
Nụ cười trong gió sớm, anh đến chờ em giữa cầu Hiền Lương
Em tôi đi, màu son lên đôi môi
Khăn san bay, lả lơi bên hai vai ai
Trời thắm gió trăng hiền
Hà Nội thêm bóng dáng nàng tiên
Em! Tháp Rùa yêu dấu
Còn đó trơ trơ, lớp người đổi mới khác xưa,
Thu đã qua những chiều, song ý thơ rất nhiều,
Cả tình yêu !
Em nhẹ bước mà đi, giữa khung trời bát ngát
Tình ta hết dở dang
Đường xưa lối ngập lá vàng
Đường nay thong thả bao nàng đón xuân
Lòng anh như giấy trắng, thanh tàn ép hoa tàn
Thời gian vẫn giữ nét yêu đương nơi hoa vàng
Dịu lòng đàn dẫn phím, ý thơ trào dâng, viết gửi về em!
Đêm hôm nao, ngồi nghe qua không gian
Em tôi mơ, miền xưa qua hương lan
Đường phố lóa ánh đèn
Một người trên đất Bắc chờ em!
__________________________________
Bài cũ
Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
Đượm đà phong kín cánh mong manh tấm hoa lòng
Hà Nội chờ đón tết vắng bóng người đi liễu rũ mà chi
Đêm tân xuân Hồ Gươm sao long lanh,
hoa mai rơi rủ nhau nơi phương xa
Đường phố vắng bóng đèn,
chạnh lòng tôi nhớ tới người em
Tôi có người em gái, tuổi chớm dâng hương,
mắt nồng rộn ý yêu thương,
đôi mắt em nói nhiều tha thiết như dáng kiều,
ôi tình yêu
Nhưng một sớm mùa thu giữa chân trời xanh ngát,
nàng đi gót hài xanh
Nàng đi cho dạ sao đành,
đừng quên lối cũ ân tình nghĩa xưa
Rồi từ ngày ấy nước sông ngăn cách đôi dòng
Chuyện tình vỡ lỡ bến cô đơn không ai ngờ
Tình nghèo xa cách mãi em tôi đành ôm mối sầu mà đi
Em tôi đi màu son lên đôi môi
Khăn soan bay lả lơi trên hai vai
Nhìn xác pháo bên thềm gởi lòng tôi nhớ tới người em
Ngã rẽ oan nghiệt của ông Lộc Vàng hát nhạc vàng
Những âm thanh mượt mà, sâu lắng mà bay bổng của các Đoàn Chuẩn, Nguyễn Văn Thương, Lâm Tuyền, Văn Cao… vang lên theo một cách rất xưa, đưa người nghe về một thời xa xăm, một thời lãng mạn.
Người đến xem đủ mọi lứa tuổi, từ những bạn trẻ yêu nhạc xưa cho đến những người trung niên, cao tuổi. Họ ngồi đó và thưởng thức những lời ca tiếng đàn mộc mạc nhưng không hề dễ dãi của một con người cả một đời hát vì đam mê. Đây cũng là một trong những nơi hiếm hoi mà người hâm mộ tìm đến để nghe nhạc chứ không phải để “xem” nhạc.
Lộc Vàng khó tính, ông chỉ chọn những người hát cùng có khả năng chuyển tải cái thần của bài hát theo cách xưa, hát tròn trịa từng câu chữ và đặc biệt là hát đúng lời nguyên bản. Nhìn ông vui sống, vui hát bây giờ ít ai có thể ngờ rằng cuộc đời ông lại long đong đến thế, ít ai có thể ngờ, yêu âm nhạc lại là một cái “tội”.
Lộc Vàng là nghệ danh của Nguyễn Văn Lộc, con của một chủ thầu xây dựng lớn bậc nhất Hà Thành ngày xưa. Từ bé, ông đã sống trong môi trường âm nhạc từ chèo, tuồng, cải lương cho đến tân nhạc. Cha ông còn giảng dạy âm nhạc cho nhiều nghệ sỹ trẻ thời bấy giờ. Ông sớm yêu những giai điệu mượt mà, quyến rũ của dòng nhạc tiền chiến và say sưa hát cùng với những người bạn của mình, hát cho nhau nghe. Ông có người yêu là diễn viên ở đoàn tuồng và hai người đang tính chuyện tương lai.
Khi đã ổn định ít nhiều, ông tính chuyện mở quán. Ông xoay xở mở quán cà phê ca nhạc với ước mong mang tiếng hát đến với công chúng nhưng lần nào cũng thất bại, phần lớn là do chuyện lý lịch. Quán cà phê nhỏ giờ đây là thành quả của nhiều năm nỗ lực của ông và bạn bè. Ít ai biết được ông vẫn những công việc khác ngoài ca hát để lấy tiền duy trì quán.
Lộc Vàng giờ đây đã trở thành một “thương hiệu” và người nghe có thể dễ dàng tìm thấy các phần biểu diễn của ông trên Youtube, Facebook và cả một blog về cuộc đời và tình yêu của ông với âm nhạc. Giờ đây, ông đã có niềm vui được mang tiếng hát của mình tới công chúng không chỉ ở quán của mình mà còn ở nhiều địa điểm ca nhạc, trung tâm văn hóa, chương trình kỷ niệm các nhạc sỹ danh tiếng.
Mỗi tối thứ sáu cuối cùng của tháng, giọng ca Lộc Vàng lại vang lên trong không gian văn hóa Heritage Space – Dolphin Plaza (Hà Nội). Có thể ông hát solo, cũng có thể hát với những người bạn. Đặc biệt trong chương trình về Đoàn Chuẩn – Từ Linh vừa qua tại đây, ông đã cùng trình diễn với nghệ sỹ đàn guitar Hawai Đoàn Đính – con trai của cố nhạc sỹ Đoàn Chuẩn. Ông cũng được mời tham gia đêm nhạc tưởng nhớ cố nhạc sỹ Đoàn Chuẩn tại Hà Nội vừa qua.
Nguyễn Đình Thành
Nghe nhạc Lộc Vàng trình bày