caroline thanh huong

caroline thanh huong
catbui

Libellés

Affichage des articles dont le libellé est thơ Hoa Văn. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est thơ Hoa Văn. Afficher tous les articles

mardi 5 mai 2020

Groupe Cát Bụi giới thiệu chương trình thơ, nhạc thời đại dịch Coronavirus của Thanh Thanh, Đinh Hùng, Hoa Văn, Đỗ Quý Bái.

Kính gửi quý anh chị những bài thơ của groupe Cát Bụi Hương Xuân của nhiều anh về nhiều chủ đề.
Mỗi bài thơ có những nét riêng, những tâm sự khác nhau và cách diển tả cũng có chỗ đứng riêng của nó trong thế giới thi sĩ.
Cám ơn quý anh thi sĩ đã gửi bài và kính chúc quý anhnhững ngày bình yên trong cơn đại dịch Corona virus.
Caroline Thanh Hương
Về Đâu
Trước hết, chúng ta đọc thơ song ngữ của Thanh Thanh và phải nhìn nhận rằng thơ Việt mà chuyển ngữ thành anh văn khó kiếm được người viết hay hơn thi sĩ Việt Nam này.
Ngoài tài làm thơ song ngữ, Thanh Thanh còn có viết nhiều hồi ký lịch sử, quý anh chị nên vào những đừng dẫn của tác giả để đọc cho biết về thời gian tác giả còn chân trong chính quyền Việt Nam CộngHòa.

 
TỐNG BIỆT HÀNH
    
Ta tưởng Ngươi
đi về phương Đông
Ta rót cho Ngươi
chén rượu hồng
Rượu sẽ mềm môi
Ngươi sẽ khóc
Ta cười, Ngươi
có hiểu gì không?
Ta tưởng Ngươi
đi về phương Tây
Ta rót cho Ngươi
chén rượu đầy
Rượu sẽ làm cay
đôi mắt ướt
Ta nhìn, lệ rớt
giữa lòng tay...
Ta tưởng Ngươi
đi về phương Nam
Ta rót cho Ngươi
chén rượu tràn
Rượu sẽ làm hoen
thân áo bạc
Ngươi về, khật
khưỡng dưới vầng trăng...
Ta tưởng Ngươi
đi về phương Bắc
Ta rót cho Ngươi
chén rượu ngọc
Rượu sẽ vì ta
nói với Ngươi:
Vĩnh biệt.  Đừng
quay nhìn ngõ trúc.
Ta tiễn Ngươi.  Ồ,
ta tiễn Ngươi
Rừng phong không gió
trời không mây
Hoa đâu, để
ngát thơm vườn ngự
Ta tiễn Ngươi mà,
ta tiễn Ngươi!...
     
                     VI KHUÊ
A FAREWELL SONG
     
I understood you were leaving for the East;
I filled for you this glass of rosy yeast.
The wine would soften your lips, you would cry;
And I laughed ─ Did you understand why?
I felt as if you were departing for the West;
I served you with this fermented glassful of quest.
The wine would spice your eyes like balm;
And I watched tears dropping into my palm.
It seemed as if you were setting out for the South;
I entrusted to you this brandy to douse the drouth.
The wine would stain your jacket, smirched;
And, from the party, in the moon you lurched.
You made as if you were going to the North;
I have invested in your glass the pearls henceforth.
The wine would bid you "Adieu!" for my sake;
Do not look back at your small bamboo gate!
I gave you the send-off, oh, the parting time!
No winds in woods and clouds in sky could rhyme.
Flowers, let pervade this royal park sweet scent!
It was, indeed, a farewell ─ my bosom friend!
    
Translation by THANH-THANH













Mời các bạn xem

Cuộc phỏng vấn Ylan Mùi của Saigon Nhỏ về Covid 19.
Một chi tiết không đúng của cô phóng viên Saigon Nhỏ là Ylan tốt nghiệp khoa truyền thông tại Đại Học Loyola ở New Orleans, Louisiana, chứ không phải ở New York, New York.

Ylan & Covid 19
https://www.facebook.com/119540422775674/posts/270979927631722/?vh=e&d=n

Lara Fabian livre avec douceur le titre « Nos coeurs à la fenêtre »..
 NOS CŒURS À LA FENÊTRE
Mời các bạn nghe một bài hát cảm động của danh ca Lara Fabian 


NHỮNG TRÁI TIM BÊN THÀNH CỬA SỔ

Tôi nghe thấy qua những cửa sổ
Trong cái thế giới bị tụt sâu
Người ta lên tiếng hát tặng nhau.
Nếu thời gian bỗng đâu ngừng bặt
Trên đường phố thì bao tiếng hát
Của chúng ta sẽ vút cao bay
Đem hy vọng đến chín từng mây.
Hãy cất tiếng hát ngay bạn nhé,
Hãy cùng nhau hát không ngừng nghỉ.
Tìm chúng ta nở rộ, sẻ chia
Những thứ tối cần thiết để cho
Tâm hồn mình từ cánh cửa sổ
Sẽ tái sinh, thật là mạnh mẽ,
Kết nối với trọn cả bầu trời
Trong xanh và đẹp đẽ tuyệt vời.
Hãy cùng hát với tôi, bạn nhé,
Hãy cùng nhau hát không ngừng nghỉ.
Đêm nay, qua cửa sổ, tôi nghe
Cả thế giới cùng cất tiếng ca
Âm thanh vang lừng như ngày hội.
Những nốt nhạc bay xa, kết nối
Từng trái tim, an ủi, vỗ về.
Hãy cùng nhau vang tiếng hát ca
Hãy cùng hát đến khi tắt thở.
Đêm nay, tôi nghe, qua cửa sổ
Lời cầu nguyện cho kẻ sống còn
Và cảm nhận hết sức rõ ràng
Qua niềm đau tột cùng sự thật
Là khi yêu, chúng ta không chết.
Hãy cùng nhau ta cất tiếng ca
Cho đến khi ngừng thở, bạn nha!

MÙI QUÝ BỒNG
(phóng tác)
04/16/2020
********


Nos cœurs à la fenêtre

J'entends chanter par les fenêtres
Au monde abîmé, nous offrons ce cadeau
Si dans les rues le temps s'arrête
Nos voix enlacées portent l'espoir plus haut

Chante à l'infini
Chante
Chante à l'infini
Chante

Nos cœurs éclatent à nos fenêtres
À se partager ce besoin d'essentiel
Et j'entends si fort nos âmes renaître
Se reconnecter à la beauté du ciel

Chante à l'infini
Chante
Chante à l'infini
Chante

Stasera guardo alla finestra
Il mondo canta, sembra festa
E questa musica che passa
Mescola i cuori e li conforta

Canta a perdifiato
Canta
Canta a perdifiato
Canta

Stasera guardo alla finestra
Preghiamo insieme per chi resta
E ci accorgiamo nel dolore
Quando si ama non si muore

Canta a perdifiato
Canta
Canta a perdifiato
Canta

LARA FABIAN

https://www.facebook.com/100039457668177/posts/223300265661894/ 
4/7/2020 (Viết lúc đại dịch Vũ Hán)
  NỖI ĐAU DỊCH CÚM                           
Thơ Hoa Văn
Nhìn đoàn xe mang người đi thiêu đốt
Xót xa thay cho thân phận con người
Vi khuẩn này thật ác quá em ơi!
Bao giờ hết dịch bịnh này em nhỉ?

Dòng lệ nào khóc người đi an nghỉ 
Trái tim đau nỗi oan khuất vô cùng
Trăng vẫn còn, Sao vẫn ánh sáng trong
Những câu chữ ngậm ngùi lời đưa tiễn

Tình yêu thương sự bao dung thánh thiện
Trong lòng người đã nhoà nhạt thế sao!
Vì quyền lực, vì danh vọng, lẽ nào
Nên lòng người mang tỵ hiềm thù hận

Những ghét ghen những hận thù vô tận
Ý nghĩa nào nói hết được em ơi!
Đau khổ loài người còn mãi mãi thôi
Trong vô thức những vô tình còn lại

Xin nguyện cầu, mong Loài Người tồn tại
Sớm qua mau những tàn độc hôm nay
Từ hận thù từ vi khuẩn cúm này
Xin Thượng Đế chở che cho Nhân Loại.
Hoa Văn
4/7/2020 (viết lúc đại dịch cúm Vũ Hán)

XIN CẦU NGUYỆN CHO NHAU
 THOÁT NẠN DỊCH CÚM
Thơ Hoa Văn
Dõi nhìn theo những cụm mây chiều muộn  
Trời mùa Xuân mà se sắt cõi lòng
Suy cho cùng tất cả cũng hư không
Sao vẫn thấy xót xa đời cát bụi

Cả nhân thế đang mây mù u tối
Xin nguyện cầu sớm hết nạn dịch này
Từ nước Tàu đang di chuyển tới đây
Làm người mất rất nhanh và rất vội
  
Cho dẫu là giành tranh trong tăm tối
Người giết nhau bởi thù hận con người
Bởi quyền uy danh lợi phù phiếm thôi
Xin cầu nguyện cho nhau cùng thoát nạn

Người ơi người bớt phân chia thù, bạn
Cùng là người do Thượng Đế sinh ra
Lòng phân chia cách biệt thêm xót xa  
Vì yêu thương xin mở lòng nhân đạo

Lời cầu nguyện cho nhau trong tỉnh táo
Mong thế gian thoát khỏi nạn tai này
Người thương người hơn qua dịch hôm nay
Vì nhân ái xin bớt lòng thù hận.
4/2020 (viết lúc đại dịch cúm Vũ Hán)

Cám ơn anh Nhất Hùng đã gửi bản nhạc thật đau thương này.
Bài thơ Cách Ly khiến chúng ta thêm ngậm ng`ui cho nạn đại dịch Corona virus.

 “The Exodus Song” was written for 1960 film "Exodus" by Ernest Gold, who won an Oscar for the Score. The lyrics was added by Pat Boone as "This Land Is Mine" and his version charted #64 in 1961. 

The Exodus Song
Cette terre est à moiThis land is mine
Dieu m'a donné cette terreGod gave this land to me
Cette terre courageuse et ancienne pour moi This brave and ancient land to me

Et quand le soleil du matin And when the morning sun

Révèle ses collines et ses plaines Reveals her hills and plains

Puis je vois une terre Then I see a land

où les enfants peuvent courir librement.where children can run free.
Alors prends ma main So take my hand

Et marche sur cette terre avec moi And walk this land with me

Et marche avec moi sur cette belle terre And walk this lovely land with me

Je ne suis qu'un hommeTho' I am just a man
Quand tu es à mes côtésWhen you are by my side
Avec l'aide de Dieu With the help of God

Je sais que je peux être fort.I know I can be strong.
Alors prends ma main So take my hand

Et marche sur cette terre avec moiAnd walk this land with me
Et marchez avec moi sur cette terre dorée. And walk this golden land with me.

Je ne suis qu'un hommeTho' I am just a man
Quand tu es à mes côtésWhen you are by my side
Avec l'aide de Dieu With the help of God

Je sais que je peux être fort.I know I can be strong.
Pour faire de cette terre notre maisonTo make this land our home
Si je dois me battreIf I must fight
Je vais me battre pour faire de cette terre la nôtre. I'll fight to make this land our own.

Jusqu'à ma mort, cette terre est à moi!Until I die this land is mine!
Source : LyricFind
Paroliers : Ernest Gold
Paroles de The Exodus Song © Warner Chappell Music, Inc

Tản Mạn-Một Ngày Cách Ly.jpg

Trong thời gian mọi người bị cách ly có khác nào bị tù tại gia không?
Tìm được bài thơ song ngữ của anh Đỗ Quý Bái trước đây, mời quý anh chị cùng đọc lại.
Có phải khi mình bị xa vắng cuộc sống bình thường ồn ào, tranh chấp mà thế giới tự vào lao tù để tránh cho bệnh dịch phát sinh thêm giết cả những người chung quanh mi`nh, thì đây có lẽ húng ta là những người tù nhân đạo.
Cứu người và lại tự cứu mình hay xã hội là sự va chạm chém giết nhau mới đi đến nạn đại dịch vì có người còn cuồng hơn thượng đế, muốn sát sinh diệt chủng thế giới để chứng tỏ được gì?
Có lẽ họ quên họ cũng là người và rồi cũng sẽ ra đi với hai bàn tay trắng.
Cám ơn anh Đỗ Quý Bái đã gửi cho chúng ta nhiều bài thơ hay.
CRTH

EN PRISON    TRONG TÙ

Paul Verlaine LTĐQB lược dịch

Le ciel est,par-dessus le toit
Si bleu,si calme !
Un arbre ,par -dessus le toit,
berce sa palme.
La cloche dans le ciel qu'on voit ,
Doucement tinte
Un oiseau sur l'arbre qu'on voit
Chante sa plaine .
Mon Dieu, Mon Dieu , la vie est là .
Simple et tranquille .
Cette paisible rumeur
Vient đe la ville .
"Qu'as tu fait ? O toi que voila`
Pleurant sans cesse ,
Dis qu'as tu fait ,toi que voila` ,
De ta jeunesse?
Trời cao phủ xuống mái nhà
Thực là xanh thẳm ,thực là bình   yên !
Cây kia du ngọn êm đềm ,
Đong đưa cành lá phủ trên mái    nhà .
Chuông kia thấy phía trời xa ,
Bính boong nhỏ nhẹ la đà tiếng ngân
Chim trên cây đậu tần ngần
Nỉ non thánh thót và vần thở than .

Trời ơi cuộc sống chứa chan .
Thực đơn giản ,thưc an nhàn quá đi .
 Lao xao vài tiếng rù rù
Xa xa từ phố xá kia vọng về .
"Này ngươi ,ngươi đã làm gì ?
Để giờ ngồi khóc tỉ ti khôn ngừng ,
Nói đi, người đó rưng rưng ,
 "Cả thời son trẻ ngươi từng làm chi ? "

samedi 11 avril 2020

Hoa Văn và bài thơ TÔI YÊU NƯỚC MỸ TUYỆT VỜI và xem thêm thời sự hàng dỏm cho bệnh viện pháp để điều trị Coronavirus.

  Khi chúng ta bị đại dịch trên toàn cầu, chúng ta vô cùng mang ơn  những người trên tuyến đầu và đất nước đã cưu mang mình, chữa bệnh và chăm sóc cho chúng ta.

Trên tuyến đầu với những tấm lòng thật can đảm, những chiến sĩ áo trắng đã giúp và đưa chúng ta qua cái chết đang rình rập bởi một âm mưu vô cùng hiểm độc.
Tấm lòng biết ơn đó đã được nêu ra bằng nhiều hình ảnh, thơ văn, mời quý anh chị cùng đọc.
Caroline Thanh Hương

Những kiện hàng áo trang bị cho bệnh viện pháp từ Trung Cộng hư hỏng không xài được.
 

Sanctionnée pour avoir montrer les blouses qui se déchirent


Thân mời Chị đọc chơi và nhờ Chị post giùm lên trang nhà. Cảm ơn Chị.
Hoa Văn

TÔI YÊU NƯỚC MỸ TUYỆT VỜI                           
thơ Hoa Văn
Tôi yêu nước Mỹ vô ngần
Vì đang gặp lúc thăng trầm tang thương
Ai xui nên cảnh đoạn trường
Bão giông một thuở vô thường nắng mưa

Tạ ơn nước Mỹ vô bờ
Cứu  tôi giữa lúc ước mơ kiếm tìm
Cho tôi cuộc sống bình yên
Những buồn vui những êm đềm tháng năm

Tạ ơn nước Mỹ bội phần
Giúp tôi manh áo, chiếu nằm, chén cơm
Mỗi ngày mỗi đẹp tốt hơn
Nhờ lòng nhân bản, tạ ơn vô cùng

Nhớ xưa đang lúc lạnh lùng
Được hơi nhân nghĩa ấm lòng biết bao
Yêu thương tôi nhận, lẽ nào
Quên ân tình lúc trăng sao cuộc đời

Tạ ơn nước Mỹ tuyệt vời
Cho tôi cuộc sống sáng ngời hôm nay
Xin ghi nhớ mãi ân này
Cảm ơn nước Mỹ từng ngày đi qua.
4/7/2020 (Viết lúc đại dịch Vũ Hán)


Cho xin tuyên dương tấm lòng vàng của hai vị Bác Sĩ này nhé.  
Cảm ơn,
Hai chị em bác sĩ gốc Việt ở Seattle khám bệnh miễn phí trong mùa ...

Bác Sĩ Đỗ Hải Đăng (trái) và Bác Sĩ Đỗ Đan Thùy. (Hình: Hillman City Medical)

SEATTLE, Washington (NV) –  Bác Sĩ Đỗ Đan Thùy và Bác Sĩ Đỗ Hải Đăng là hai chị em, họ cùng khám bệnh hoàn toàn miễn phí cho những người thất nghiệp hoặc không có bảo hiểm tại Seattle, tiểu bang Washington.

Phòng mạch của hai bác sĩ này tọa lạc tại 3828 S. Graham St., #A, Seattle, Washington 98118, thuộc Hillman City Medical, gần Q-Bakery.

Cả hai chị em bác sĩ cùng theo chuyên khoa gia đình. “Chúng tôi nhận khám bệnh cho mọi người thuộc mọi chủng tộc, ở mọi lứa tuổi,” Bác Sĩ Đan Thùy cho biết. “Tuy nhiên, từ 75 đến 80 phần trăm bệnh nhân của chúng tôi là người gốc Việt.”
“Chúng tôi được công ty LabCorp cung cấp cho một số dụng cụ y tế miễn phí nên phòng mạch mới có thể thoải mái mà giúp cộng đồng,” Bác Sĩ Hải Đăng cho biết. “Họ không tính tiền chúng tôi thì tại sao chúng tôi lại tính tiền những người đang khó khăn, đang cần giúp đỡ.”

Trong thời gian vừa qua, hai bác sĩ này đã phát hiện ba bệnh nhân có triệu chứng khả nghi và sau đó được cơ quan y tế “confirm” là nhiễm COVID-19. “Rất may, họ bị nhẹ nên chúng tôi chỉ yêu cầu họ tự cách ly tại nhà thôi,” Bác Sĩ Hải Đăng kể.
Trong trường hợp này, bệnh nhân được khuyên nên ở luôn trong phòng ngủ có phòng tắm riêng để hoàn toàn không tiếp xúc với người nhà trong suốt 14 ngày.

Bác Sĩ Đan Thùy nói: “Dù ở một mình trong phòng, bệnh nhân vẫn phải đeo khẩu trang. Như vậy sẽ giữ vi trùng lại, không cho thoát ra không khí.”

“Tuyệt đối không ra phòng ngoài, kể cả ra tủ lạnh khi mọi người đã ngủ. Tuyệt đối chỉ ở trong phòng. Đến bữa, có người để thức ăn ngoài cửa phòng chứ không đưa tận tay,” cô nói tiếp.

Để ngăn ngừa sức truyền nhiễm khủng khiếp của COVID-19, hai bác sĩ cùng khuyên rằng phải cẩn thận tối đa.

“Không có sự cẩn thận nào là quá lố cả,” Bác Sĩ Đan Thùy cho biết. “Ngay cả tôi, là người mẹ có hai đứa con trai, một ba tuổi và một ba tháng. Đứa ba tháng bị yếu tim nên ở nhà với chồng tôi. Còn đứa ba tuổi theo tôi qua ở với bà ngoại.”
Cô tiếp: “Xong việc, về nhà mẹ tôi, tôi đi thẳng vào phòng tắm. Tắm rửa thật sạch sẽ rồi đem quần áo vừa thay ra giặt liền.”
Mấy tuần rồi, nữ bác sĩ trẻ này chưa gặp mặt chồng con.
Hai chị em bác sĩ gốc Việt ở Seattle khám bệnh miễn phí trong mùa ...
Văn phòng của Bác Sĩ Đỗ Đan Thùy và Bác Sĩ Đỗ Hải Đăng. (Hình: Google Map)
Trả lời câu hỏi tại sao họ lại muốn phục vụ cộng đồng miễn phí như vậy, Bác Sĩ Đan Thùy cười: “Chị em chúng tôi chưa làm việc tại bệnh viện nên có thời gian giúp đỡ những người trong cộng đồng cần chúng tôi.”
Cô tiếp: “Chúng tôi có rất nhiều thân nhân và bạn bè phải vào bệnh viện. Và trong lúc bệnh viện không có đủ bác sĩ để săn sóc họ thì những gì chúng tôi đang làm bên ngoài cũng chỉ là để giúp đỡ bệnh viện một cách gián tiếp thôi.”
Bác Sĩ Hải Đăng góp chuyện: “Tất cả các đồng nghiệp của chúng tôi hiện đang làm việc trong bệnh viện quanh đây đều cho biết bệnh nhân vào càng lúc càng nhiều. Ở ngoài, chị em chúng tôi có dư thời gian thì đóng góp để giúp người hoạn nạn.”
Hơn nữa, Bác Sĩ Hải Đăng cũng cho biết rất nhiều phòng mạch bác sĩ quanh vùng đang tạm thời đóng cửa khiến nhiều bệnh nhân không có nơi khám bệnh.
“Đó là những nguyên nhân để chúng tôi phải làm việc nhiều hơn,” Bác Sĩ Hải Đăng tiếp.
Về phương thức bảo vệ an toàn y tế tại phòng mạch, Bác Sĩ Hải Đăng cho biết: “Trong thời gian dịch COVID-19 đang đe dọa khắp nơi, để bảo vệ sức khỏe cho từng người và cho toàn thể cộng đồng, chúng tôi sẽ hạn chế việc gặp bệnh nhân trong phòng mạch.”
Để làm điều này, hai vị bác sĩ trẻ tuổi họ Đỗ khuyến khích bệnh nhân nên gọi điện thoại trước để lấy hẹn. Rồi sau đó, họ sẽ khám bệnh qua điện thoại. “Như vậy cũng giải quyết được một số đông rồi,” Bác Sĩ Hải Đăng nói. “Tuy nhiên, cũng có những trường hợp chúng tôi cần phải quan sát sắc diện bệnh nhân.”
“Lúc đó, chúng tôi sẽ tiếp bệnh nhân qua ‘video call’ như Face Time hay Zoom,” Bác Sĩ Đan Thùy nói.
Tuy nhiên, cũng có những trường hợp bệnh nhân phải đến tận nơi.. “Vừa rồi, một nữ bệnh nhân cần phải được thử máu. Tôi hẹn đến bãi đậu xe, cứ ngồi trong xe và thò tay ra ngoài để tôi rút máu. Đó là một trong vài trường hợp chẳng đặng đừng,” Bác Sĩ Đan Thùy kể. “Làm vậy mới bảo vệ được mọi người.”
Hơn hai tuần nay, Bác Sĩ Đan Thùy chưa gặp mặt chồng và đứa con trai ba tháng. Dĩ nhiên họ nói chuyện với nhau thường xuyên qua điện thoại.
Muốn lấy hẹn với Bác Sĩ Đan Thùy hoặc Hải Đăng, gọi (206) 480-7677.
Hết lòng tận tụy, khám bệnh miễn phí cho người thất nghiệp hoặc không có bảo hiểm trong cơn đại dịch này, hai chị em bác sĩ này thật sự là những vị lương y hiếm có. 

(Đằng-Giao)


dimanche 23 décembre 2018

Chương trình thơ, nhạc, truyện của groupe Cát Bụi, Hương Xuân 2016 năm 2018.

tt

Kính chào quý anh chị trong groupe Cát Bụi, Hương Xuân 2016.
Muà Giáng Sinh năm nay đến với chúng ta trong một không khí không tưng bừng trẩy hội như những năm trước đây.
Riêng nước pháp đang đi vào sự khủng hoảng xã hội đầy những mâu thuẩn trong nhiều tầng lớp khác nhau.
Người hưu trí, cũng bị đóng góp thêm vào những thứ thuế bình thường sau một đời lao động làm họ phải lấy tiền dành dụm để đắp vào khoảng tiền thiếu hụt cho hàng tháng.
Người công nhân với đồng lương thu về không đủ trang trải cho sở phí gia đình.
Những công việc cần thu nhận người thì không có ai có khả năng, mà việc làm tay chân thì ngày càng hiếm, cung và ứng đầy mâu thuẩn nên sản xuất ra những bước thấp bước cao mà chính phủ nào được bầu lên cũng khó mà tìm ra giaỉ đáp thích ứng.
Từ chuyện xã hội đến chuyện cá nhân, năm tháng qua mau, sức khỏe ai cũng kém dần đi vì vậy, nhân dịp này chúng tôi xin kính chúc quý anh chị trong Groupe của chúng ta luôn được mạnh khoẻ và bình yên.
Điều chắc chắn là, tuy tôi không post bài thường xuyên như những năm trước, nhưng tôi vẫn cố gắng theo dỏi, đọc và nghe những bài thơ, văn , nhạc và hình chụp đẹp, hay mà quý anh chị gửi đến cho chúng tôi.
Cám ơn  bác Lan, Hoàng Dung Hương Kiều Loan, chị Người Phương Nam, chị Sương Lam, chị Marine Thanh Vân, chị Cathy và quý chị khác âm thầm theo dỏi đọc bài trong groupe.
Cám ơn những anh luôn có bài viết, thơ, văn, âm nhạc thật hay và tiếp chuyển tin tức cho groupe như anh Huutuan pham, anh Nguyễn Nhơn, Con Cò, Đỗ Quý Bái, Trần Văn Lương, Trần Chương Lương, Thanh Thanh, Hoa Văn, Phạm Nga,Chẩm Tá Nhân, Phạm Anh Dũng. Quách Vĩnh Thiện, anh Phước Nhân, Duy Quang và quý anh chị luôn theo dỏi bài đọc, bài viết của groupe.
Mời quý anh chị thưởng thức chương trình thơ, nhạc của quý anh chị trong groupe sáng tác.
Caroline Thanh Hương

Thân mến chúc mọi người một Giáng Sinh tươi vui, đầm ấm và một năm mới tràn đầy ơn phước!
MinhTâm
tt tt

 Mời Chị Thanh Hương nghe Vân Khánh ngâm thơ. Chúc Chị Giáng Sinh và Năm Mới An Bình Hạnh Phúc. Hoa Văn


QUÉT LÁ PHONG TRẦN 
Thơ Hoa Văn               
Tay nào rũ bụi trầm luân
Tay nào quét lá phong trần đổ đi
Gặp em áo vạt thơ đề
Tơ tằm một thuở hoa chia nụ đời

Đường qua lối lại ngậm ngùi
Bỗng dưng lại nhớ đôi bài cổ thi
Mốt mai tình cũng vân vi
Nghĩ đi giông gió nghĩ về tuyết sương

Trăm khuya ngàn sớm bụi đường
Lời thơ tiếng nhạc văn chương na vần
Tình chia khép mở vô âm
Chút tư riêng trót mơ thầm tóc xưa

Gần xa tình chẳng thuận mùa
Đến đi đưa đẩy bến bờ phù vân
Thương yêu ngào ngọt vô ngần
Dang tay quét lá phong trần nhớ em.
HOA VĂ


Kính thưa anh chị em bà con cô bác ,

Trước khi gia đình chúng tôi về miền quê mừng lễ Giang Sinh và năm mới xin Trân thành gử đến quý vị :  

LỜI CHÚC GIÁNG SINH 

Giáng Sinh sắp tới khắp muôn nhà 
Được hưởng Hồng Ân Chúa gửi ra :
Tiên tổ yên vui cùng ngũ phúc !
Cháu con mạnh khỏe với tam đa ! 
Tiền tài rủng rỉnh cho mua sắm...
Vàng bạc dư thừa cứ hát ca ...
Non nước thanh bình không giặc cướp !
Toàn dân đoàn kết sống an hòa

LTĐQB



GIÁNG SINH NGUYỆN CẦU!
Giáng Sinh Ơn Phước tới muôn nhà
Thoát ách cộng nô, thoát ách tà
Từ lúc đảng về dân tàn tạ
Ngay khi có bác nước can qua
Ngôi Hai ban phép trừ gian quỉ
Thiên Chúa thí ân khử ác ma
Con Việt nguyện lòng nay sám hối
Cầu xin Chúa Cả giải oan, tha!!

Camthành Dec 22, 2018
Tha Nhân



Truyện ngắn : ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG ( Vĩnh Liêm )
Tác giả : Vĩnh Liêm.
--------------------------------------------------------------------------------------------
tt
tt
"Quê tôi miền Cần Thơ
Sông Hậu trôi lững lờ
Nhị Kiều chờ trăng sáng
Dìu dặt tiếng đàn tơ..."

Cần Thơ (thơ Sương Maị nhạc Phạm Anh Dũng) Thùy An hát, Cao Ngọc Dung hát, Vinh Nguyễn video:
https://youtu.be/CT_V62HJgSQ 


==========


Cần Thơ

(thơ Sương Mai, nhạc Phạm Anh Dũng)

Quê tôi miền Cần Thơ
Sông Hậu trôi lững lờ
Nhị Kiều chờ trăng sáng
Dìu dặt tiếng đàn tơ

Quê tôi có hàng cau
Hàng phượng thắm khoe màu
Khi chiều về nhạt nắng
E ấp những má đào

Quê tôi có hai mùa
Tôi nhớ những chiều mưa
Nghiêng nghiêng vành nón lá
Thẹn thùng áo trắng xưa

Quê tôi đẹp như thơ
Gọi lòng bao thương nhớ
Tôi yêu dòng sông xưa
Xanh ngát những bóng dừa

Quê tôi miền Cần Thơ
Ninh Kiều có ai chờ?
Một người đi xa vắng
Người xưa hỡi, còn mơ?

Ai có về quê tôi?
Cần Thơ bao năm rồi
Sao tôi còn thương mãi
Quê xưa với một người!

Kính chúc tất cả Quý vị và gia quyến một mùa lễ Giáng Sinh hạnh phúc an vui, cùng một Năm Mới nhiều sức khoẻ, vạn sự như ý.

Phước N.




Hình ảnh giáng sinh, thiệp giáng sinh noel đẹp nhất
tt



Chị Thanh Hương và Cô Kim Oanh cùng các thanh viên của nhóm Cát Bụi xin đọ.c để vui xuân và nếu có vị  nào muốn họa đối thì càng quý ta chỉ cốt vui thôi  Tôi không bao giờ đưa lên" tử đối" vì chính mình đã tự đối trước rôi 
Trân trọng  kính mời
LTĐQB


Kính thưa quý bằng hữu và khán độc giả ,
Chơi câu đối là cái thú thanh tao cao nhã của những ai ưa đọc văn chương ,đã vướng vào như say thuốc phiện ,những người thích làm Thơ Đường đều phải thông thạo câu đối như căn bản nếu không chỉ ra thơ cổ phong hoặc  ngũ/thất ngôn Tứ tuyệt hay bát cú mà thôi .Bạn nào muốn hiểu thêm nhiều về cái thú này xin  tìm sách CHƠI CHỮ của cụ Lãng Nhân mà đọc .
Riêng phần tôi không có thầy chỉ báo chỉ tìm cách học lóm mà thôi : Hai cặp đối đầu tiên tôi biết là hai vế xuất /đối BÁC BÁC TRỪNG và TÔI TÔI VÔI thì nhận xét thấy ba  chữ trong vé xuất đều vần trắc và trong vế đối đều vần bằng thì hiểu rằng đó là câu đối không bị chê là sái luật Bằng trắc là đúng rồi , hai câu khác VƯỜN HOA RẮC GẤM  và RẶNG LIỄU BUÔNG MÀNH rõ ràng là thêm cho luật bằng trắc áp dụng đúng  ; nhưng khí đọc tới đôi vế: AI CÔNG HẦU ? AI KHANH TƯỚNG ? VÒNG TRẦN AI ,AI DỄ BIẾT AI (DặngTrầnThường) 
và 
THẾ CHIẾN QUỐC THẾ XUÂN THU ;GẬP THỜI THẾ ,THẾ THÌ PHẢI THẾ ! (Ngô thì Nhậm)
thì tuy không đúng luật bằng trắc lại được coi là rất hay và có giá trị vì đối kháng quá hay Tóm lại : 
1- Giữ đúng luật bằng trắc hay .
2-_Đối đáp hùng biện cũng hay _
Nhưng nếu giữ được cả hai đòi hỏi trên thì là tuyệt bích .
Bây giờ chúng ta thử nghiên cứu vài đôi câu đối của bà Đoàn thị Điểm , Hồng Hà Nữ Sĩ với ông anh Đoàn Trác Luân  và Trạng Quỳnh xem sao : Hai anh em bà Điểm đều nổi tiếng là hay chữ có tài đối đáp rất thần tình  

Có một hôm ông anh trên đường đi ra ao  rửa chân , thấy em gái đang soi gương đánh phấn, ông đọc luôn một câu rằng “Chiếu kính họa mi, nhất điểm phiên thành lưỡng điểm”.
Em gái ứng khẩu đọc luôn rằng: “Lâm trì tẩy túc, chích luân chuyển tác song luân”
Nghĩa là:
“Soi gương kẻ lông mày, một nét (Điểm) hóa thành hai nét (Điểm)  
Xuống ao rửa chân, một vòng (luân) hóa thành hai vòng(luân).Luân còn nghĩa là bánh xe tròn như mặt trăng Ý nói nhìn trăng trên trời và dưới ao thì hóa có hai mặt trăng .
Lại một hôm ông tới thư phòng em gái đọc một câu rằng:
“Huynh lai đường thượng tầm song nguyệt”
Người em gái đang ngồi trước cửa sổ bắt chấy, ứng khẩu đọc luôn rằng:
“Đệ hướng song tiền tróc bán phong”
Nghĩa là:
Anh lên trên nhà tìm hai chữ nguyệt (chắp lại thành chữ bằng là bạn).
Em ở trước cửa sổ bắt nửa chữ phong (nghĩa là chữ sắt là con chấy).
Cập đối là tuyệt bích vì vừa đúng luật bằng trắc vừa hùng biện nữa  
Bình nhật anh em ông, xướng họa đối đáp với nhau luôn luôn. Người ta thường ví anh em ông như anh em nhà họ Tô bên Tàu (Tô Đông Pha)
Đối với Trạng Quỳnh thì hơi xuồng xã cợt nhả ; Quỳnh cũng nổi tiếng như ông Luân Được thầy học vốn là phụ thân của anh em bà Điểm có lòng ưa vì trọng tài hoa coi như trưởng tràng thường lui tới nhà thầy một đêm kìa Quỳnh lẻn vào phòng bà nằm trong mùng bà Điểm bà Điểm thấy Quỳnh cứ lần khân không chịu ra bảo nếu bà đối nổi câu xuất TRƯỚNG NỘI VÔ PHONG PHÀM TỰ lẬP Nghĩa là (trong màn không gió mà cột buồm dựng )  của Quỳnh thì mới ra  Bà Điểm ra đầu hè ngồi đi tiếu đáp lại HUNG TRUNG BẤT VŨ THỦY TRƯỜNG LƯU nghĩa là trong bụng không mưa mà nước chảy hoài ) Quỳnh chịu là tuyệt bích phải tẽn tò rút lui .Cái tinh hay chọc ghẹo lí lắt của Quỳnh chết cũng không chừa: Quỳnh rình lúv bà Diểmđang rửa chân đưới ao  leo lên cây hồng trên bờ nhìn bóng bà Điểm lung linh  dưới nước in hình rồi hít hà chép miêng khen nghêu ngon quá ! Bà Điểm khép váy lại ,đuổi Quỳnh cút đi quỳnh không chịu xuống  Bà dọa mách Quỳnh vẫn lì lợm  trên cây, cuối cùng bà phải dùng mưu thách thức : Anh dám đánh cuộc với tôi không ? Nếu tôi ra cho anh vế xuất mà anh không đối nổi thì phải lập tức đi ngay   Quỳnh cậy mình hay chữ chấp nhận hứa  : nếu không đáp nổi từ nay xin chừa không bao giờ dám trêu ghẹo chị nữa và lập tức đi ngay !Bà liền đọc 
 THẰNG QUỲNH NGỒI TRÊN CÂY CẬY (d..'i sai!) TRÁI(đúng) ĐỎ HỒNG HỒNG .
Quỳnh không sao đối được từ đó giữ  lời hứa

Ngày xưa Quỳnh chịu thua vì nghĩ bậy bây giờ LTĐB xin họa và giải thích rõ ràng thành vế  đối có thể coi là  tuyệt bích: 
CHỊ ĐIỂM ĐỨNG DƯỚI RẶNG MÂY DA XANH MÁI  MÁI MÁI
Chú thích thêm hai cây hồng và cậy đều có quả sắc hồng hồng , mây và mái cả hai đều là loại dây leo   Đỏ với xanh đều là màu sắc   .Còn chữ (d..'i) thì thô tục quá một trang Hồng Hà Nữ sS thanh tao không lẽ mở mồm nói tục 
Ngài ra  có  vế năm chữ DA TRẮNG VỖ BÌ BẠCH tôi xin đối là  TÓC XANH ƯA PHÁT THANH ( PHÁT THANH LÀ TÓC XANH) rất chỉnh 


Tiêp theo là vài câu đối của chính LTĐQB Kính mời chư quân tử họa cho vui . Cam đoan không phải là (Tử Đối)Vì chính tác giả đã đối  thử trưóc rồi 
Trân trọng 
LTĐQB


Nhân tiện có đôi câu đối làm sẵn để đón Xuân quý Tỵ, trình với Việt Đường và các bạn trong ĐVTC, nhờ VĐ mang vào Thi Các cùng nhau đối đáp chung vui

Rồng rắn trao nhau quyền ngự trị
Ta ngồi suy gẫm truyện cùng thông

Câu đối tết Kỷ Tỵ :

Năm Nhâm Thìn Rồng Khoắng Lộn  Biển Đông, đụng Hổ huyệt hoá Rồng cùi sút móng.
Tết Quý Tỵ Rắn Nằm Dài  Bờ Bắc, sa Long đàm thành Rắn ghẻ rêm nanh.

LTĐQB

(*) xin đừng nói lái truyện các cặp Rồng Rắn và Long Hổ

LTĐQB










Câu đối tết Giáp Ngọ  


Mời chư vị hưởng thú vui cao nhã  CÂU ĐÔI ĐẦU XUÂN GIÁP NGỌ


GIÁP NGỌ NĂM NAY HÃN MÃ VỀ
PHI NHANH CHỞ NGHIỆP THOÁT BỜ MÊ
NGỰA THẦN QUYẾT TRÍ PHÒ NÒI VIỆT
SÁT ĐÁT TRẺ TRUNG GIỮ NGUYỆN THỀ



ĐINH MÙI GIÁP TỚI THUẦN DƯƠNG  LẠI
NHẨY GIÓI ĐƯA DUYÊN VÀO   BIỂN ÁI
DÊ THÁNH BỀN  LÒNG GIÚP GIỐNG RỒNG
XUA TÀU GIÀ LÃO CẦM LÈO LÁI

Trân trọng

LTĐQB

ẤT MÙI SẮP TỚI BE HE MÃI, NỒNG NẶC MÙI DÊ CHỈ HÚC CÀN (LTĐQB)

CANH TÝ QUA RỒI RÚC RÍCH HOÀI ,NHỎ NHOI TÝ CHÍ MÀ ĂN TỐN (LTĐQB)




Mời đối 1: (đón năm Trâu) (HSP)
 * Đón bác TRÂU chớ gảy đàn cầm, bác là bậc có sừng có sỏ !
          (GHI CHÚ: Đây vốn là một vế đối tiễn năm Trâu 1985, nay thiết nghĩ nếu đưa ra mời để các quý thi hữu đối lại chắc sẽ có nhiều ý tứ, bởi còn nguyên tính thời sự. Vẫn là câu tục ngữ: "Đàn cầm mà gảy tai trâu"!).
 Trừ con CHUỘT nên chơi ống sáo  y chính loài không mật không gan  LTĐQB
        (GHI CHÚ; ở Bắc Âu có giống chuột "lemming "Lâu lâu lại có màn ("Thử Mãn "  )Chúng ra Bắc Hải tự tử tập thể ca? triệu con  Tục truyền ngày xưa khi có nạn này, ngưới Bắc Âu bí loại lemming phá hại  mùa màng gần chết đói  thì tự dưng có một chàng trai thổi ống tiêu (sáo) thổi một điệu sáo lạ dẫn chúng theo ra bờ Bắc Hải khiến chúng nhẩy cả xuống biển tự Trầm .Giống chuột theo khoa học tìm không thấy có mật cũng như giống cò không có mề  vì vậy mới có câu (Mật Chuột Mề Cò ) .Và chuột vốn nhát gan )

)
Mời đối 2: (hỏi TRÂU, nhớ cái "lề đường bên phải")
  *  Mặt cũng lớn, tai cũng to,
                                    đường phải trái sao để người dắt mũi ?
 Sừng thì dài ,sỏ thì lớn

                                lối quanh co  lại cần kẻ cầm đầu  (LTĐQB
Mời đối 3 : (hỏi TRÂU, về cái thú nhai lại)    
   * Nhai lại mãi, vẫn toàn Rơm với Cỏ ?
h



                                        Xuân bất tái lai
                           ( Tết con Trâu nhớ về Hà nội )

                          Đất đã nảy trăm phường địa tặc
                          Trời lại hành một trận thiên tai
                          Chuột dẫu rút, lưu manh còn đó
                          Trâu đang về…vẫn ách trên vai ?
                        Than/cười rằng… Xuân bất tái lai ! (3)
                                                               HSP

                  (3) Chữ rằng: Xuân bất tái lai (Hồ Xuân Hương)
                      PHỤNG HOẠ :

             XUÂN TẤT QUY LAI

Dẫu có bần cùng sinh đạo tặc
Vẫn mong sớm thoái cảnh dân tai
Chuột khi lui bệnh tật vẫn đó
Nghé đã tới ...thừng chẳng  nặng vai
  Mừng /chúc nhau : AN LẠC QUY LAI  !

Bonus : Xuân tiêu Ngàn lượng không sai

LTĐQB


Hàng năm mỗi khi tết đến các bậc khoa bảng sĩ phu thường tức cảnh sinh tình làm
nhiều câu đối trứ danh còn lưu thiên cổ , cái thú tao nhã này gần mai một mất rồi .
Tôi cố làm cho cái không khí tốt đẹp thanh nhã này sống lại Bằng cách ghi lại vài
câu có thể gây hứng thú  Xin mời quý bạn cùng đáp cho vui :



MẬU THÂN CHƯA QUA KHỌT KHẸC LIỀN, LẸ LÀNG THÂN KHỈ THÊM ĂN TỐN  (ÁI HOA)

Chưa chỉnh bằng trắc, nhưng không còn chữ nào khác! 
 



 
 





Tiêu đề: Re: câu đối vui / repost   Wed Sep 17 2014, 08:55   


Cám ơn thầy Ái Hoa đã cố gắng tìm câu đối cho vui vẻ cả DVTC

tôi cũng theo chân huynh tiếp thử tự hoa xem sao mong chư vị đừng cười :

ẤT MÙI SẮP TỚI BE HE MÃI, NỒNG NẶC MÙI DÊ CHỈ HÚC CÀN (LTĐQB)

CANH TÝ QUA RỒI RÚC RÍCH HOÀI ,THỐI THA TÝ CHÍ MÀ ĂN TỐN (LTĐQB)
 
  
 
Bây giờ đã sắp tới Năm KỶ Hợi phải có chút gì ghi lại chứ :
Trước hết xin chép đôi câu đối thời  danh giữa Trạng Quỳnh cùng ông Tú Cát ;Nghe ông cha kể lại ông Tú Cát thường kiêu ngạo tự cho là mình hay chữ một hôm gập Trạng Quỳnh khi còn nhỏ nhưng đã nổi tiếng có tài hùng biện  bèn xuất ra vế : TRỜI SINH ÔNG TÚ CAT (có ý tự kiêu) liền được Quỳng Phang cho: vế đối :                                 ĐẤT NỨT CON BỌ HUNG   Bị quê ông con cố giữ thể diện mắng Quỳnh : LỢN CẤN ĂN CÁM TỐN
Quỳng ứng khẩu ngay :CHÓ KHÔN CHỚ CẮN CÀN
Tuy chưa được gọi là tuyệt bích nhưng nổi tiếng vì tài ứng đối nhanh hùng biện của Quỳnh Chơi bằng cách dùng các chữ trong Thập Thiên Can của Tử Vi
Xin lỗi quý bạn lại lạc đề mÂt rối xin quay lại với năm Kỷ Hợi   Bỉ nhân chợt nhớ câu sấm của Cụ Trạng Trình : ĂN NO ỦN ỈN LỢN KÊU NGÀY (NBK)
Xin Đối: ......: GIỮ TRỘM GẦM GỪ CẦY SỦA TỐI (LTĐQB)
Trước thềm năm mới xin chú mừng quý bạn một Hạnh phúc ăn no ngủ kỳ  đầy hoan lạc

Trân trọng
LTĐQB


tt



Bài số 8.  ÔM MỒ VƯỢT BIÊN
Đang ngủ ngon thì bị một người đàn bà tuổi chạc 30 đánh thức dậy. Định mở miệng mắng nhưng khựng lại vì nhận ra chị Xuân Diệu.
—Làm sao chị vào được đây? Cò sửng sốt hỏi.
—Yêu tinh thì chỗ nào cũng vào được. Chị Xuân Diệu vừa cười vừa nói. Tuy nhiên, xâm nhập tư gia bất hợp pháp thì bị giảm thọ. Nhưng đêm nay, tới nhà chú, sắp gõ cửa thì thấy cái chìa khóa cắm ở ổ khóa, bèn mở cửa vào. Sao chú cẩu thả vậy? Coi bộ chán sống rồi hả?
—Chết cha! Chiều qua ra ngoài lấy thư rồi khi về mở khóa, quên không rút chìa khóa khỏi cánh cửa. Già cả thường hay quên thế đó. Từ nay em sẽ thận trọng hơn, không cẩu thả như vậy nữa. Rồi Cò nói tiếp: Có chuyện gì quan trọng khiến chị tới sớm vậy? Mới gặp chị tuần trước mà!
—Có chứ. Bài Ôm Mồ Vượt Biên (ÔMVB) trong tập Cách Mạng Thành Công của chú bỗng nhiên nổi tiếng ở cõi Âm. Số là nhân vật chính trong chuyện, bà thẩm phán, vừa từ trần. Khi trình diện Diêm Vương bà nộp nguyên văn bài đó. Diêm Vương xem xong thì nổi tam bành, đập bàn quát tháo ầm ĩ, nói rằng: “Bọn VC lộng hành qúa! Bất chấp pháp lý. Coi Trời bằng vung”.
—Vậy là bọn VC tới số rồi. Cò hả dạ phát biểu. Chắc Ngài sẽ sai qủy sứ tóm cổ hết bọn chúng.
—Không dễ dàng vậy đâu chú ơi! Diêm Vương không có quyền tự ý bắt người như bọn đàn em của bác Hồ. Phải có danh sách trong sổ đen mới được bắt. Bắt người tập thể thì phải có lệnh của Ông Trời. Bắt người liên quan tới chính trị thì Ông Trời cũng không thể đơn phương quyết định mà phải họp Nội Các Trời. Mt phút ở trên Trời lâu bằng một ngày ở Trần thế. Nội Các Trời họp trễ một giờ thì dưới Trần thế bê trễ 60 ngày.  Hồi Thế Chiến thứ hai, Ông Trời chơi chèo thuyền trên sông Ngân Hà 10 ngày, không ký được lệnh trừng phạt nên Hitler có 7 năm để giết 7 triệu người Do Thái và Trung Cộng có 7 năm để giết 30 triệu người Tàu. Ngài chỉ đi thăm Hằng Nga ở Cung Trăng hai lần, mỗi lần 3 giờ mà không ngăn chặn kịp vụ Cải Cách Ruộng Đất năm 1956 ở ngoài Bắc và vụ Học Tập Cải Tạo năm 1975 ở trong Nam. Sau này Ngài hối hận lắm. 
—Thế mà em cứ tưởng việc gì trên Thiên Đình cũng được thực hiện nhanh chóng. Cò bùi ngùi tiếc rẻ.
—Không phải vậy đâu chú Cò ơi! Việc Trời trên Thiên Đình chậm chạp lắm, còn chậm hơn việc quan ở dưới Trần. Lại còn phải có đơn khiếu nại của quần chúng (quần chúng ma dưới Âm phủ chứ không phải quần chúng người trên dương Trần) thì Ông Trời mới xét. Vì vậy mà đêm nay chị phải lần mò về đây xin chú cho phép in bài ÔMVB để phát cho những linh hồn vợ lính khiếu nại dưới âm phủ.
—Em không giữ bản quyền bất cứ bài nào em viết. Em đã nói trong lời tựa rồi mà!
—Phải có văn kiện hẳn hoi chứ nói xuông sao được! Chị Xuân Diệu phát cáu gằn giọng. Trong lời tựa cho phép tự do xuất bản, chữ ký của chú không có thẩm quyền thị thực cho nên nhà in dưới Âm Phủ không chịu in. Chị đã đánh máy sẵn 5 bản nhường bản quyền, chú đưa ra nhà Bank thị thực chữ ký. Chú giữ một bản còn 4 bản chú gửi cho chị. Chú cứ ra giữa sân vái 4 vái Đông, Tây, Nam, Bắc rồi đốt đi là chị sẽ nhận được.
—Gửi buông xuôi như vậy, nếu thất lạc thì làm sao khiếu nại?
—Chú không biết khỉ gì cả! Đó là phương tiện bưu điện duy nhất của cõi Âm. Sơ sài mà rất bảo đảm, không bao giờ thất lạc. Chú không thấy người ta đốt vàng mã trong mấy trăm năm nay à? Ai đốt thì thân nhân của người ấy nhận được. Đốt bạc tỷ cũng không thất lạc một xu. Ngày nay, người ta đốt cả xe tăng, mìn claymores, jet fighters, B52, B2bombers và Tẩu-Sân-Bay. Mấy nước Trung Đông vớ được võ khí đánh nhau loạn xạ dưới Âm phủ. Lính biên phòng thuộc các đơn vị Nhà Trời chết như giạ. Ông Trời họp Nội Các cả chục lần mà giải quyết chưa xong. Cõi Âm của Hoa Kỳ thì còn nguy hiểm hơn vì súng đạn được mua tự do. Nội Các Trời phải chờ đảng Cộng Hòa tu sửa Hiến Pháp mới hành động được vì bây giờ là thời dân chủ. Ông Trời rất nhột thấy những vụ bắn giết học sinh tập thể ở trường học trong 2 năm vừa qua mà đành bó tay.
—Thế mà bây giờ em mới hiểu. Trước đây em cứ tưởng Ông Trời làm gì cũng được mà chả chịu cứu người. Rổi Cò hỏi tiếp: Tại sao chị cần những 5 bản ÔMVB?
—Chú giữ một bản. Chị giữ một bản, nộp cho Diêm Vương một bản, gửi cho công an địa phương (ở Hà Nội) một bản, còn một bản đưa cho Hội Phụ Nữ Âm Phủ để họ sao ra rải truyền đơn (VC gọi là tờ rơi). Chú nghe rõ chưa?  Chị để tất cả 5 bản trên cái gối ở đầu giường nhé!
—Em thấy rồi. Em sẽ làm liền sáng mai. Tuần trước em tung ra bài Lạc Động Liêu Trai chị đã đọc chưa?
—Chị đọc rồi. Hấp dẫn lắm. Bài ấy viết dưới hình thức tiểu thuyết nên chỉ có giá trị văn chương, không có giá trị pháp lý cho nên không dùng để khiếu nại được. Thôi, chị phải về kẻo bạn trai của chị chờ lâu sốt ruột.
—Chị có bạn trai bao giờ vậy? Sao không cho em biết? Sợ em ghen hả?
—Chị có bạn trai ngay sau khi chị tu thành tinh. Bị ông lại cái Xuân Diệu sờ soạn 6 tháng mà không có bạn trai thì chịu sao nổi. Bồ của chị không ghen với chú đâu. Tinh không thèm ghen với tục. Nhân tiện, chị báo cho chú biết rằng giao hoan với yêu tinh giảm thọ lắm đó. Trong hai ngày ở vườn Thượng Uyển nhà Đại Đường, nếu không có 3 viên thuốc tiên thì chú ngỏm rồi. Nhớ sáng mai ra ngay nhà Bank thị thực chữ ký nhé. Chào tạm biệt.
Tiễn chân chị Xuân Diệu ra khỏi cửa lúc 2 giờ sáng. Vào giường thì thấy 5 tờ giấy ủy quyền chị Xuân Diệu để trên cái gối ở đầu giường. Cò đem chúng để trên bàn rồi về phòng ngủ tiếp. Sáng dậy vẫn còn thấy 5 tờ giấy ấy ở trên bàn!

ÔM  MỒ  VUỢT  BIÊN
Chuyện thứ 9 trong CÁCH MẠNG THÀNH CÔNG
(Thân tặng những bà vợ hiền thục của những người tù cải tạo).
Lời nói đầu:
Bài thơ gồm 11 đoạn, Câu cuối của đoạn trên vần với câu đầu của đoạn dưới thành một bài thơ trường thiên dài 184 câu. Những câu in thẳng là nguyên văn ca dao. Chừng vài chục câu là ca dao biến cải. Những câu còn lại được sáng tác theo thể lục bát kể chuyện hoặc lục bát ca dao. Một số câu theo thể lục bát ca dao thượng cổ (chữ cuối của câu lục vần với chữ thứ 4 thay vì vần với chữ thứ 6 cùa câu bát). Bài Ca Thương Nhớ làm theo điệu dân ca. 

Tháng 10-1975
Biệt Tăm
Chàng là thẩm phán thời xưa,
Cộng hòa pháp trị có thừa công tâm.
Không thiên vị không lỗi lầm,
Tới khi giải phóng cũng lâm vào tù.
Tội danh: trí-thức-thượng-thừa,
Thì giam biệt cấm rồi đưa vào rừng.
Vợ chàng đảm luợc lẫy lừng,
Hàn vi phú quí đã từng trải qua.
Trắng tay cũng thể con nhà,
Lên xe xuống ngựa vẫn là vợ ngoan.
Đã từng nhung lụa xênh xang,
Đã từng gặm cả khoai lang thối sùng.
Ngày nay trong thế hãi hùng,
Cuờng quyền không ngán khốn cùng không than.
Nửa năm biền biệt tin chàng,
Đầm lầy cũng lội rừng hoang cũng dò.

Tháng 1-1976
Dò La
Ra đi gặp ốc thì mò,
Gặp lươn thì bắt gặp cò thì tha.
Đã sinh làm kiêp đàn bà,
Thức khuya dậy sớm bôn ba quản gì.
Vì chàng thiếp phải ra đi,
Vì chồng nên phải xoay nghề quẩn quanh.
Giả đò tìm khế kiếm chanh,
Mua rau bán muối viếng anh trong rừng.
Chờ khi cán bộ quay lưng,
Liếc anh một liếc qua từng thép gai.
Hàng rào cao vút chạy dài,
Kẽm đan mắt cáo ngó ai ngỡ ngàng.
Uớc gì rào thấp một gang,
Cho em vén váy buớc sang nuôi chồng.
Uớc gì biến thành đàn ông,
Để em tình nguyện thay chồng lội bưng.

Bên Lề Trại Giam
Vào rừng đếm gốc trong rừng,
Thương anh quá chừng mỗì gốc mỗi thương.
Ra mương bắt cá duới mương,
Cả chú thuồng luồng cũng chả còn đâu!
Đào sâu xuống đáy vực sâu,
Con rắn hai đầu cũng phải chuồn đi!
Lội ngòi mãi tới chân đê,
Chiều tối quay về con tép cũng không.
Nhìn xa tận cuối con sông,
Không thôn không xóm ngoài đồng không ai!
Trông mây mây cứ chạy dài,
Trông trời trời nhỏ cho vài giọt sương,
Trông cây cây rủ bên đuờng,
Duới cây có nấm mồ hoang mới vùi,
Trông đời đời vẫn tối thui,
Trông mình mình bỗng xụt xùi thương đau.

Rõ Mặt Mày Tao
Mày khoe mày giải phóng tao,
Bây gìơ non nuớc ra sao hỡi mày.
Tao khoe tao diệt bọn mày,
Mà mày nhâng nháo đọa đày thân tao.
Hồ hò hét cáo cấu cào,
Nhìn ai mà xót như bào ruột gan.
Đã chung gian khổ cùng chàng,
Cái dạ đá vàng mãn kiếp không thay.
Dù mày đe dọa mặc mày,
Không lơi tình nghia không lay lời thề.
Dù mày nanh vuốt gớm ghê,
Tao quyết một bề đòi gặp chồng tao.
Dù mày ngoan cố cách nào,
Tao vẫn tìm vào chia xớt âu lo.

Tháng 3-1976
Đãi Tiệc Trong Lao
Bữa cơm một bát sao no?
Vớt đàn nòng nọc ăn cho đỡ thèm,
Đốt than mà nuớng cho mềm,
Bỏ thêm ớt hiểm để kềm mùi chua.
Em đi xuống rãnh mò cua,
Để anh nấu với me chua trên rừng.
Chua cay chát đắng đã từng,
Bùn lầy nuớc đọng ta đừng quên nhau.
Hôm qua tầm tã mưa ngâu,
Bọn anh bốn đứa vùi đầu suốt đêm.
Lươn kho gừng nhái gói nem,
Anh ngồi nhấm nháp nhớ em quá chừng!
Tay nâng miếng nhái chấm gừng,
Gừng cay nhái mặn ta đừng bỏ ngang.

Tháng 4-1977
Chuyển Tù Ra Bắc
Thu đi rồi lại đông sang,
Thiếp xót thương chàng tẩy não rừng sâu.
Tuần qua chàng chuyển đi đâu?
Để thiếp âu sầu ngó quẩn nhìn quanh.
Chàng như nai sữa ngon lành,
Cả trăm con cáo đang dành nhau ăn.
Thiếp như sầu riêng cỗi cằn,
Rớt vô bụi rậm lại văng ra vuờn.
Trách quân nham hiểm lật luờng,
Đẩy chàng ra Bắc hết đuờng thăm nuôi.
Quay về chạy nguợc chạy xuôi,
Lo đứng lo ngồi kiếm kế sinh nhai.
Bữa ăn lại nhớ tới ai,
Nuớc mắt tuôn dài dăm miếng qua loa.

Bài Ca Thương Nhớ
Cơm thương nhớ ai cơm rơi lả tả.
Nuớc thương nhớ ai nuớc đã đổ* rồi.
Nồi thương nhớ ai mà nồi nghiêng ngả.
Bát thương nhớ ai bát xới còn vơi.
Mâm thương nhớ ai mâm ngồi chiếu vá.
Đũa thương nhớ ai đũa lệch từng đôi.
Canh thương nhớ ai canh chua vắng cá.
Thìa thương nhớ ai thìa ngã sứt môi.
Anh thương nhớ ai anh nhường em nhá.
Mẹ thương nhớ ai mẹ nuốt không trôi.
Ai thương nhớ ai ai hiền mang họa.
Nguời thương nhớ nguời khổ quá nguời ơi!

Say Rượu Hoài Cảm
Ruợu kia nào có say nguời,
Hỡi nguời say ruợu chớ cuời rượu say!
Còn dư một nậm rượu này,
Kiếm anh chẳng đặng đưa cay một mình.
Nửa đêm tỉnh ruợu thình lình,
Căn phòng trống trải tâm tình nát tan.
Anh buồn có chốn thở than,
Em buồn như cọng nhang tàn thắp khuya.
Lệ rơi uớt má đầm đìa,
Từ nay chồng vợ chia lìa đôi nơi.
Hòa-Bình, Bắc-Cạn  xa vời,
Núi cao vực thẳm biết nguời có yên?
Con trai tới tuổi thanh niên,
Sẽ đi nghĩa vụ đánh Miên dẹp Lào.
Lòng đau ruột thắt như cào,
Nỗi lo niềm nhớ vút cao tận trời.

Tháng 3-1979
Cô Đơn Hoài Cảm
Nhạn về miền Bắc nhạn ơi!
Bao thủa nhạn hồi để én đợi trông.
Ba năm săn đón tin chồng,
Càng dò càng hỏi càng không biết gì.
Khi giam hãm lúc chuyển đi,
Lúc sang Bắc-Cạn lúc về Lạng-Sơn.
Nghiến răng mà nuốt tủi hờn,
Gồng mình mà chịu chớ sờn lòng son.
Bán nhà lo liệu cho con,
Vuợt biên sang Mỹ không còn sợ ai.
Một mình vò võ đêm dài,
Một thân cô phụ một đời bể dâu.
Vì sương cho núi bạc đầu,
Vì cơn gió thổi cho rầu rĩ hoa.
Tháng năm rồi cũng trôi qua,
Đêm đau ngày khổ cũng là tháng năm!

Tháng 1-1980
Hỏa Thiêu Hoài Cảm
Giữa mùa thiên hạ đón xuân,
Được tin chàng đã bỏ thân rừng già.
Thế là tròn vẹn xót xa,
Thế là rũ liệt đóa hoa cuối đường!
Còn đây chiếc nhẫn kim cương,
Bán đồ kỷ niệm mua xương chàng về.
Băng qua ngàn dậm sơn khê,
Mồ hoang cỏ úa ven lề vực sâu.
Tay châm ngọn lửa rầu rầu,
Khói đen vạch lối cho sầu vươn lên.
Cốt tro một hũ kề bên,
Lời thề vàng đá còn rền trong tai.
Lối về suối vắn lệ dài,
Rừng thiêng đã cuớp đi nguời trăm năm.
Heo may gió lộng căm căm,
Đuờng mòn gai góc chồn hăm cáo vờn.
Nín thinh nuốt giận là hơn,
Xác chàng một hũ căm hờn trên lưng.

Tháng 4-1980
Vượt Biên Hoài Cảm
Mùa này sóng ngủ gíó ngừng,
Thuyền nhân tấp tểnh trông chừng biển đông.
Cốt tro đeo chắc ngang hông,
Tay ôm mồ chồng em vuợt trùng dương.
Nuớc non vẫn qúa thê lương,
Lòng dân chán chường nguội lạnh từ lâu.
Hồn thiêng chàng ở nơi đâu?
Hãy theo lên tầu vượt tuyến cùng em!

Biển ơi biển cứ êm êm!
Sóng ơi sóng cứ mềm mềm ru ta!
Gió ơi gió cứ là đà!
Thuyền ơi đừng ngán đường xa nhé thuyền!

Vừng tây lặn vừng đông lên,
Mưa thân tóc rối nắng quen vai gầy.
Hải âu thấp thoáng đâu đây,
Trông kià bác lái đang quay thuyền vào.
Chỉ tay bàn tán xôn xao,
Mừng mừng tủi tủi nghẹn ngào táp vô.
Thuyền nhân trút sạch âu lo,
Em thì ôm chặt cốt tro vào lòng.
Trả lời phỏng vấn mà xong,
Thì em mang đuợc mộ chồng theo con….
*Nước đổ: ngụ ý mất nước ngày 30-4-1975.