tt
Đầu năm Nhâm Dần, kính chúc quý anh chị một năm mới sức khỏe, vạn sự như ý.
Kính gửi quý anh chị chương trình thơ, nhạc Tết của groupe chúng tôi với những bài thơ của anh Nhất Hùng và Trần Văn Lương.
Nỗi nhớ về quê cũ ngày càng xa khi chúng ta đã bỏ nước ra đi, nhất là dịp Tết, lòng ai có vui trọn vẹn không?
Chúng ta luôn tìm được nỗi niềm đó qua những dòng thơ đau buồn của anh Lương khóc cười theo vận nước. Anh cũng không ngại lên án những kẻ áo gấm về làng.
Tuy vậy, có cái Tết nào mà không có những mâm cơm Tết để goị là một chút gì ôn lại kỷ niệm xưa.
Mời quý anh chị theo thơ anh Nhất Hùng để có chút quà Tết cho đỡ nhớ nhà.
Riêng câu hỏi của anh Đinh Hùng làm tôi bật cười vì theo tôi nghỉ chết là hết, là đi về cát bụi, có cần ai nhớ đến mình để khổ cho ai làm chi, không biết quý anh chị có suy nghỉ như tôi không?
"Chợt vơ vẩn hỏi thầm trong bụng
Không biết ngày sau ai cúng ta"
Nhất Hùng
Riêng tôi, đã bao nhiêu cái Tết ta, cũng như mọi ngày, không đươc ̣ nghỉ Tết và ăn Tết như khi còn ở Việt Nam, cho nên gia đình chỉ gặp nhau dịp Tết Tây là đủ rồi.
Bên cạnh đó sức khỏe ai nấy cũng kém dần, người già ăn không ngon miệng, người trẻ thì ở xa và đại dịch khiến cho mọi người chỉ thăm hỏi qua phone khi cuối tuần.
May mắn thay là chúng ta sẽ sắp thấy lại mùa Xuân khi qua mùa Đông và hy vọng chúng ta sẽ bĩ cực thái lai.
Cám ơn anh Lương và anh Nhất Hùng đã luôn có những bài thơ hay cho chúng ta thưởng thức.
Caroline Thanh Hương
Mùng Một Tết Ta, xin kính chúc quý anh chị một năm Nhâm Dần hoàn toàn như ý.
Khai Bút Đầu Năm Nhâm Dần:
Tự Thán
Cọp đến cười khành khạch,
Trâu vừa thôi lách chách.
Lời xưa trách ỉ ôi,
Nợ cũ đòi dai nhách.
Tai ách cứ lần khân,
Phúc phần sao lạch đạch.
Thân ì ạch rã rời,
Bệnh ghé chơi xoành xoạch.
Trần
Văn Lương
Cali,
Mùng Một Tết
Nhâm Dần 2022
TẾT THA HƯƠNG
Cũng trà-bánh-mứt cũng mai vàng
Cũng pháo đì đùng lẫn khói nhang
Bầy cháu nghịch đùa lòng háo hức
Riêng mình thơ thẩn trí mơ màng
Thương quê cũ, tết còn hoan lạc?
Nhớ bạn xưa, xuân vẫn rộn ràng?
Rượu đón giao thừa lại độc ẩm
Vị sao đắng quá đành ngưng ngang
Nhất Hùng
MÂM CƠM NGÀY TẾT
Ba ngày tết, kính thỉnh ông bà
Dùng bữa đơn sơ cúng gọi là
Củ kiệu tôm khô khoanh chả lụa
Nem chua cá nướng gỏi da gà
Bánh chưng dưa giá thịt kho trứng
Cơm trắng cải xào canh khổ qua
Viễn xứ cố gìn văn hóa Việt
Ơn tiên tổ dạy cháu con nhà
Nhất Hùng
TẾT CÚNG ÔNG BÀ
Hoa Thịnh Đốn mùng ba tết ta
Bày mâm cơm kính thỉnh ông bà
Thịt kho dưa muối khoanh giò lụa
Cũ kiệu bánh chưng dĩa gỏi gà
Cẩu khấn xin dương trần mạnh khỏe
Hoá vàng gởi âm cảnh tiêu pha
Chợt vơ vẩn hỏi thầm trong bụng
Không biết ngày sau ai cúng ta
Nhất Hùng
Kính gửi
đến quý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:
Bơ vơ tiếng pháo giao thừa,
Mênh mang nỗi nhớ, dây dưa giọt sầu.
Cóc cuối tuần:
Tết Đến Rồi Ư
Tuổi già
bệnh tật bám khư khư,
Ngắm
quyển lịch vơi, dạ thẫn thờ.
Năm cũ
cuốn cờ, phi nước đại,
Chao ôi!
Tết lại sắp về ư?
Vũ Hán
vần cho đã mệt nhừ,
Lờ mờ
chẳng biết chết hay chưa,
Vẫn còn
thoi thóp chờ hy vọng,
Chẳng lẽ
rày thôi ngóng Tết ư?
x
x x
Nhìn về
chốn cũ lại ưu tư,
Đất
nước, giặc Tàu trọn phá hư,
Dân Việt
hững hờ không thắc mắc,
Quê nhà
mất, chẳng biết buồn ư?
Từ thuở
bảy lăm tận đến giờ,
Một trời
kiếp nạn mãi dây dưa.
Lò cừ
cay nghiệt, người ôm hận,
Có phải
chỉ là vận nước ư?
Bạo
quyền thống trị vẫn trơ trơ,
Đất nước
dần tan nát xác xơ.
Nhân
phẩm cũng từ từ biến mất,
Người
còn chưa tỉnh giấc mê ư?
Lắm kẻ
xưa may mắn đến bờ,
Mọi năm
về đú đởn đong đưa,
Tết nay
bỗng mịt mờ tung tích,
Cũng
biết e dè dịch Chệt ư?
Thương
dân trong nước mãi tin chờ
Những
tiếng thề nguyền vượt biển xưa,
Để đến
bây giờ đành gạt lệ,
Lòng
người chóng nhạt thế này ư?
Ác nhỏ
ác to, Vẹm chẳng từ,
Trời
xanh sao ngoảnh mặt làm ngơ,
Vẫn chưa
đem chúng đi tru diệt,
Phó mặc
dân lành chết sống ư?
x
x x
Ngẫm
mình đất khách tạm an cư,
Tiền dẫu
cày hoài chẳng có dư,
Vẫn cứ
xun xoe vờ đón Tết,
Lẽ nào
để họ biết nghèo ư?
Chân
yếu, đường xa, dễ ngất ngư,
Muốn đi
xuống phố lại ngần ngừ.
Lững lờ
giây lát rồi thây kệ,
Tết nhất
mà không ghé chợ ư?
Nhìn
trang báo chợ, thất kinh chưa!
Chữ nghĩa
bây giờ thật khác xưa.
Nát óc
vẫn mù mờ chẳng hiểu,
Tiếng
mình "đổi mới" kiểu này ư?
Quanh
tới quẩn lui mệt đứ đừ,
Quán nào
cũng chỉ liếc qua sơ.
Đồ Tàu
đồ mã chừ la liệt,
Đấy
chính là hàng Tết Việt ư?
x
x x
Bên tai
vẳng tiếng pháo giao thừa,
Mặt mũi
bơ phờ, mắt trõm lơ,
Nhìn
ngọn nến thờ, ngơ ngẩn dạ,
Thở dài,
Tết đã đến rồi ư!
Trần Văn Lương
Cali, Tết Nhâm Dần, 2/2022
Sau cùng mời quý anh chị đọc một bài thơ của anh Lương và tự suy ngẫm nhé.
Không dám quơ đũa cả nắm, mà bài học đau thương đi xin tỵ nạn naăm nào, chắc ít người còn nhớ.
MÀY
LẠI VỀ QUÊ "ĂN TẾT"
TRẦN
VĂN LƯƠNG
Mày
Lại Về “Ăn Tết”
(Mượn
lời người còn kẹt lại VN nói với đứa bạn
đã
từng vượt biên và đã từng mang danh “tỵ nạn”)
Tao
mới biết mày luôn về “ăn Tết”,
Nhưng
mày hằng trốn biệt chẳng tìm tao,
Vì
ngại tao túm áo hỏi tại sao
Mày
không nghĩ đến đồng bào đất nước.
Hãy
nhớ lại vài chục năm về trước,
Khi
Việt nam vừa được Mỹ bang giao,
Mày
đã quên lời thề thốt đêm nao,
Vội
lén lút xé rào về “ăn Tết”.
Tao
bắt gặp, mày bèn thề sống chết,
Rằng
về đây, cương quyết chỉ một lần,
Mục
đích là để thăm viếng người thân,
Và
cải táng mộ phần cho bố mẹ.
Nhìn
mắt mày rưng lệ,
Tao
phân vân rồi khe khẽ mủi lòng,
Thầm
nghĩ ai chưa quên hẳn giống dòng,
Ắt
còn có chút gì không đến nỗi.
Sau
lần đó, mỗi thằng đi một lối,
Tưởng
mày đà biết nghĩ tới quê cha,
Có
ngờ đâu những lời nói thiết tha
Ngày
xưa đó hóa ra là láo hết.
Tao
đau lòng được biết,
Bấy
lâu nay, hễ Tết đến Xuân về,
Mày
hầu bao rủng rỉnh ghé “thăm quê”,
Lo
đàn đúm hả hê không biết mệt.
Tao
nghe nói, có năm gần trước Tết,
Mày
lên đồ lính trận thiệt oai phong,
Xuống
Bolsa, hùng dũng giữa đám đông,
Hô
chống Cộng, trông vô cùng lẫm liệt.
Nhưng
sau đó, khi Sài Gòn đón Tết,
Bỗng
có mày về lê lết ăn chơi,
Sáng
la cà, chiều du hí khắp nơi,
Thỉnh
thoảng lại giở trò chơi “từ thiện”.
Đám
bè bạn xưa theo mày vượt biển,
Đã
lắm thằng giờ hiện ở nơi đây,
Cùng
mày luôn họp thành lũ thành bầy,
Đêm
trác táng, ngày no say “thoải mái”.
Tao
nhớ mãi, lần đầu mày trở lại,
Mày
vẫn còn ái ngại một vài phân,
Nhưng
ngày nay mày ắt đã quen dần
Nên
mặt mũi càng câng câng vênh váo,
Khác
hẳn lúc năm xưa mày đã bảo,
Chỉ
về đây để báo hiếu mẹ cha,
Nhân
tiện thăm bè bạn với thăm nhà,
Trước
khi phải rời xa quê mãi mãi.
Mày
xui xẻo giờ bị tao gặp phải,
Chẳng
sượng sùng, còn lải nhải biện minh,
Nào
đi xa nên nhớ quá quê mình,
Nào
tiếng gọi gia đình không dám cãi!
Mày
có biết khi xênh xang trở lại,
Mày
vô tình đã làm hại quê hương,
Đã
góp phần nuôi dưỡng bọn bất lương,
Đưa
đất nước vào con đường hủy diệt.
Chuyện
quá khứ mày đà quên hết tiệt,
Quên
vợ con mày chết ở Biển Đông,
Quên
những ngày trại tỵ nạn long đong
Khúm
núm sợ phật lòng thằng gác Thái.
Tao
chỉ hỏi lần này rồi mãi mãi
Quyết
sẽ không gặp lại bản mặt mày,
Đứa
chối từ thân phận để về đây
Đạp
lên nỗi đắng cay toàn dân Việt.
Mày
có thấy thường dân bị đánh giết,
Khách
trên đường chỉ liếc mắt rồi thôi,
Vẫn
thản nhiên, vẫn phớt tỉnh nói cười,
Nhân
tính của người thời nay thế đó!
Mày
có thấy bầy công an cán bộ
Bắt
con dân yêu nước bỏ vô tù,
Bao
nhà nông tài sản bị tịch thu
Chỉ
còn biết ngậm căm thù, nuốt lệ?
Mày
có thấy đám đầu xanh tuổi trẻ,
Trai
rạc rài chẳng kể đến ngày mai,
Gái
bán rao trinh tiết tận nước ngoài?
Đấy,
hy vọng cùng tương lai nước Việt!
Mày
có thấy năm nay về “ăn Tết”,
Bắc
đến Nam, nhốn nháo Chệt đầy đường,
Trong
lòng mày có thoáng chút buồn thương
Cho
vận mệnh của quê hương đất nước?
Hay
mày vẫn còn vênh vang như trước,
Kệ
quê nhà, miễn mày được vui chơi,
Được
rượu chè cùng trai gái thảnh thơi,
Mặc
nước mất vào tay người dị tộc?
*
*
*
Thêm
một lần Bắc thuộc,
Leo
lét buồn ánh đuốc giữa đêm đen.
Trần
Văn Lương
Cali,
1/2022