caroline thanh huong

caroline thanh huong
catbui

Libellés

Affichage des articles dont le libellé est nhạc Phạm Mỹ Lộc. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est nhạc Phạm Mỹ Lộc. Afficher tous les articles

dimanche 27 septembre 2020

Phạm Mỹ Lộc và Phạm Đức Nghĩa trình bày Nắng Thu, Một Nhạc Phẩm, Một Tác Giả, Hai Phong Cách Nhạc.

tt

Thu về, ai cũng mang ít nhiều tâm sự khi nhớ về một ngày Thu nào đó mà chúng ta đã có những kỷ niệm đẹp khó quên.

Nhớ về một bản nhạc Thu mà tôi đã thực hiện hai show nhạc và hình với hai giọng hát và hai phong cách, mời quý anh chị vào đây nghe và thưởng thức sự thu hút đặc biệt của phòng thu Phạm Đức Nghĩa.

Kính chào anh Phạm Mỹ Lộc và anh Phạm Đức Nghĩa, hy vọng bài viết này mở thêm một chút màn hậu trường sân khấu về dòng nhạc của hai anh.

Kính chúc quý anh chị một ngày Thu thật đẹp, bình yên và hạnh phúc.

Caroline Thanh Hương



Phạm Mỹ Lộc và Phạm Đức Nghĩa  trình bày Nắng Thu, Một Nhạc Phẩm, Một Tác Giả, Hai Phong Cách Nhạc.

 

 

Mùa Thu về luôn là mùa rơi, chuẩn bị cho sự rét buốt và khí trời ẩm ướt.

Trong không gian não nề đó, âm u, tối tăm ấy như những ngày mưa gió mấy hôm nay, tôi bỗng nhớ đến bài Nắng Thu mà tôi đã thực hiện hai show nhạc cho bản nhạc này.

 


Trong bài Nắng Thu, anh Phạm Mỹ Lộc đã kể  về một giấc mơ xưa của một cô gái với một cuộc tình thơ mộng lúc tuổi còn xanh.

Ngày xa xưa ấy, vào một mùa Thu ngập nắng, chàng và nàng có lời hẹn ước nghìn năm sẽ ở bên nhau để đi suốt cuộc đời.

Dòng sông tuổi nhỏ có khi không còn nữa vì người đã đi khuất chân mây, lòng người ở lại luôn cô đơn và không biết tỏ cùng ai, vì còn ai để tỏ khi cuộc đời vẫn lặng lẽ trôi như ngày tháng trôi.

Mùa thu cũ, hay người đã vào tuổi thu, ai đã lỗi hẹn ai, nào ai biết, chỉ biết Thu về với  lá vàng rơi và người ở lại luôn tiếc nuối những mùa Thu cũ đã tay trong tay với một người tình.

 

Khi tôi nhận được bài Nắng Thu và được nghe hai giọng ca, hai phong cách trình bày hoàn toàn khác biệt, bỗng dung tôi mong được là người trong lời nhạc của anh Phạm Mỹ Lộc.

 


Đúng vậy, Nắng Thu là nhạc phẩm của anh Phạm Mỹ Lộc, anh đã đàn và hát  bản nhạc này trong lối cổ điển với chiếc đàn guitare  theo lối nhạc thính phòng, khá nức nở và tôi đã thực hiện bản nhạc này với Youtube dưới đây, mời quý anh chị nào muốn thưởng thức thì vào đây nghe:

https://youtu.be/SL0gAedz7Bc

 

tt

Người thứ hai hát nhạc Phạm Mỹ Lộc và không chỉ một bài mà rất nhiều bài của anh mình là anh Phạm Đức Nghĩa.

Nếu người hát nhạc Việt thì không thiếu trên thế gian này, nhưng, lối chơi nhạc của anh Phạm Đức Nghĩa thì hoàn toàn đặc biệt, có lẽ chỉ có một không hai.

 



Bạn bè anh Phạm Đức Nghĩa, tự Tuấn Tài từng nói anh là “phù thủy của âm thanh” thì phải nghe lối chơi nhạc với nhiều nhạc cụ như bắt đầu từ tiếng đàn piano và sau đó những cây đàn điện khác nhau mà tự tay anh đàn lấy cho mình sau khi mixe nhạc, thu nhạc và hoà âm cho từng bản nhạc của anh.

Đúng vậy, anh Phạm Đức Nghĩa đã tạo cho mình một studio để thu âm, và tuy  anh đã từng là ca sĩ, nhưng muốn thu âm được là cả một kỷ thuật mà chỉ có những kỷ sư âm thanh mới thực hiện được.

Hát xong cho mình một bản nhạc vừa ý, anh gửi đến bạn bè trong groupe của tôi để chia sẻ, và sau khi nghe hai versions thật khác biệt nhau, thì có lẽ giọng hát anh Phạm Đức Nghĩa dễ thu hồn người nghe vào thế giới âm thanh của anh.


Anh luôn phát âm thật rõ, tiếng đàn như ma quái đệm lời anh hát và vì anh là người tự soạn nhạc cho mình nên lối đàn này rất khó tìm thấy như bao bản nhạc khác.

Tại sao tôi lại cho là khó tìm thấy, vì bản nhạc này được chơi theo lối nhạc mỹ, mà thường người nghe quen lối nhạc Việt chơi theo kiểu Việt Nam...

Mời quý anh chị vào nghe bản nhạc Nắng Thu trong Dailymotion mà tôi đã thực hiện cho anh tại đây:

https://dai.ly/x29kwul


 

Cũng nhân dịp đầu mùa Thu năm hai ngàn hai mươi, kính chúc quý anh chị một mùa Thu ngập Nắng Thu về và phải nghỉ mình đang có một Thu bất hủ, đẹp và mạnh khỏe.

 

Caroline Thanh Hương

 27 tháng  9 năm 2020

jeudi 3 septembre 2020

Bài thơ độc đáo của thi sĩ Trần Văn Lương, Huy Văn và tùy bút Caroline Thanh Hương.

Kính gửi quý anh chị bài thơ Tôi Viếng Tang Tôi của thi sĩ Trần Văn Lương.

Nếu quý anh chị nào muốn tìm cảm xúc mạnh, có thể vào đây để đọc và suy ngẫm.

Kèm theo bài thơ này có phần bình của anh Huy Văn và một chút tuỳ bút của tôi viết sau khi đọc bài thơ độc đáo này của anh Lương.

Nhớ lại mình có làm một show nhạc cho một bài hát, nhạc và lời của anh Phạm Mỹ Lộc, phần bè của anh Phạm Đức Nghĩa, mời quý anh chị cùng thưởng thức với chủ đề tâm linh này.

Caroline Thanh Hương

tt


Kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.

Dạo:
    Nhìn quan tài dạ nao nao,
Hồn đây xác đấy cái nào là tôi?


Cóc cuối tuần:

   Tôi Viếng Tang Tôi

   (Cuối tuần vừa qua chúng tôi có dịp đi dự mấy
    đám tang. Nhìn quan tài của người quá cố, lòng
    lẩn thẩn tự hỏi rằng nếu chính mình đang nằm
    trong mấy tấm ván đó thì mình sẽ có cảm nghĩ  
    gì. Xin được ghi lại vài ý tưởng vớ vẩn lúc ấy)

Tôi ghé nhà quàn viếng xác tôi,
Nhìn quan tài mở, dạ bồi hồi,
Cánh bèo theo sóng đời xuôi ngược,
Đã đến cuối dòng nước nổi trôi.

Khói trắng từng hồi lặng lẽ loang,
Nỗi đau ly biệt đọng đôi hàng,
Khăn tang gói ghém câu từ giã,
Tơi tả lòng nhau phút trễ tràng.

Nhịp nhàng ánh nến khẽ khàng lay,
Tiếng tụng kinh cùng gió thoảng bay,
Tiễn kẻ xuôi tay rời bến khổ,
Mịt mù thiên cổ dấu chim bay.

Ngật ngầy ngắm nghía xác thân tôi,
Đời sống cuối cùng chỉ thế thôi.
Mấy chục năm trời cơn gió thoảng,
Lối trần thoáng chốc đã xa xôi.

Một xác thân thôi, mấy cảnh đời,
Phải chăng vì số mệnh đùa chơi.
Từ nôi tre đến quan tài gỗ,
Chỉ thấy toàn gian khổ kiếp người.

Thế rồi tất cả chẳng còn chi,
Bươn chải ngược xuôi để được gì.
Tử biệt sinh ly thời khắc đến,
Nào ai tránh được chuyến đò đi!
                       x
                  x        x
Xác đó khác gì chiếc áo tơi,
Bấy lâu mưa nắng rách bươm rồi,
Đến giờ vất bỏ thôi đừng tiếc,
Níu giữ chi oan nghiệt một đời. 

Tôi nhủ thầm tôi chớ vấn vương,
Trước khi phải cất bước lên đường,
Thong dong tìm đến phương trời mới,
Hãy cố quên đi cõi đoạn trường.

Nán lại lang thang với mọi người,
Bùi ngùi thăm hỏi đến từng nơi.
Nhưng rồi vẫn thế, sau như trước,
Chẳng được ai lên tiếng trả lời.

Ai ai cũng chỉ ngó quan tài,
Không thấy thằng tôi đứng sát vai,
Đang rót vào tai câu cảm tạ,
Trước khi từ giã hẳn trần ai.
                       x
                  x        x
Người bảo: "Tôi là thân xác tôi", (*)
Thì xin người hãy đến nhìn coi,
Xác tôi lạnh ngắt nằm ngay đó,
Nào có khác gì khúc gỗ phơi.

Mảnh hồn vừa nghĩ ngợi lôi thôi,
Vừa ngắm xác thân đã tách rời,
Vớ vẩn chán chê rồi ấm ức:
Cái nào mới đích thực là tôi?
            Trần Văn Lương
               Cali, 9/2020

Ghi chú:
(*) Je suis mon corps: đây là một vấn đề đã được
các triết gia Tây phương bàn đến, trong số đó có
nhiều vị rất nổi tiếng như Merleau-Ponty, Spinoza,
Nietzsche...

Sau đây là bài bình của anh Huy Văn

...Mảnh hồn vừa nghĩ ngợi lôi thôi,

Vừa ngắm xác thân đã tách rời,
Vớ vẩn chán chê rồi ấm ức:
Cái nào mới đích thực là tôi?


Tuyệt vời thay cho câu hỏi cuối bài thơ! Nó chẳng khác gì lúc soi gương mà lòng thấy ngẩn ngơ khi người ta ( đôi khi ) nhìn vào rồi tự thắc mắc "là mình đó sao?!". Chỉ một bài thơ và bằng 4 câu cuối với câu hỏi mà tác giả ( TRẦN VĂN LƯƠNG ) đã gợi cho bạn thơ cùng độc giả thấy một ý niệm về sự hiện hữu của chính mình. Không chỉ như vậy! Tác giả còn tóm gọn quan điểm của Spinoza và Nietzsche là những ông "Tổ" hiện sinh chuyên đi tìm Thượng Đế để bác bỏ Ngài, đồng thời Nhà thơ còn gói ghém những "Hoài Nghi" của Descartes và Kant trong khái niệm Thượng Đế và Con Người khi họ đề cập tới lãnh vực Siêu Hình Học. Nói cách khác, cái Tôi của Linh Hồn đã nhìn thấy cái " Tôi chật chội" của Thân Xác khi tách khỏi mớ vật thể đang nằm im chờ mục rửa! Một bên là chủ động ( Linh Hồn ) còn bên kia là thụ động ( Thể Xác ) Hai bản thể nhưng lại là Một trong sự Đồng Nhứt của "cái gọi là" Con Người. Tác giả TRẦN VĂN LƯƠNG có một "ấm ức" cũng phải vì có lẽ anh cũng đã thấy cái TA hướng thượng ( nhẹ tênh ) đang nhìn cái TÔI "đáng ghét" ( nặng nề ) dưới kia. Câu hỏi ngầm của chính tác giả có lẽ là " Tai sao bấy lâu nay TA lại phải giam thân trong sự tù túng của cái TÔI đó nhỉ? " Trả lời anh:- Đó là ý muốn của Thượng Đế.
Vậy nếu người nào tìm được câu trả lời cho câu hỏi của anh LƯƠNG ( tức là đã thoát ra khỏi sự đóng khung đó ) đã có thể cười với Nietzsche mà  "phán" rằng: "Nếu không có Thượng Đế thì Thượng Đế chính là...TA!"
HUỲNH VĂN CỦA


Kính chào anh Lương, anh Huy Văn và quý anh chị.

Lần đọc bài thơ này của anh Lương, tôi thấy thật buồn cười với đúng nghĩa của nó.
Buồn, nhưng phải bật cười vì nếu chúng ta chưa thấy quan tài thì chưa đỗ lệ.

Thường thì chúng ta hay khóc cho những người vừa nằm xuống mà luôn quên khóc cho người còn ở lại cũng cô đơn, lạc lõng hơn bao giờ hết.

Đọc bài viết ĐỂ LẠI HẾT CHO CON, Thic´h Tánh tuệ
tôi mới thấy ông bà cha mẹ mình thường quan niệm sai về cái để lại cho con và luôn làm cho con cái cảm thấy khó chịu khi quên không nói thẳng, không nói thật và hay nói vòng vo thì chẳng có ai mất thì giờ hối hận chuyện gì đã qua.Tôi thích nhất là mấy câu thơ dưới đây của anh Lương

"Xác đó khác gì chiếc áo tơi,
Bấy lâu mưa nắng rách bươm rồi,
Đến giờ vất bỏ thôi đừng tiếc,
Níu giữ chi oan nghiệt một đời." 
Thơ Trần Văn Lương
Exactly, có ai có cái xác không hư hao nhan sắc bao giờ đâu.
Những nỗ lực phấn đấu không ngừng nghỉ của một đời để tạo nên vật chất, sự nghiệp hay thành công gì chăng nữa, thì khi nằm xuống cũng chỉ là cái xác bệnh hoạn, không hồn.
Chuyện quan trọng nhất mà chúng ta quên nghỉ đến là trong cuộc đời của mình, có ai biết lúc nào mình hạnh phúc nhất chưa, mình đã làm gì cho bản thân, cho gia đình, cho xã hội và cho tổ quốc chưa?
Nếu chúng ta đã làm được đầy đủ bổn phận của con người rồi, thì chúng ta cũng phải vẫy tay chào để chừa chỗ cho người khác tiến lên làm những việc mới mẻ hơn.
Đây là lúc chúng ta được yên nghỉ và dù cái xác đó không còn gì để tiếc nuối thì ít nhất linh hồn của xác đó đã về chốn bình yên.
 Caroline Thanh Hương
03 tháng 9 năm 2020