Nhà cổ Bình Thủy đã 140 tuổi đời. Từng chi tiết nhỏ của nó đều là vô giá.
Lúc chúng tôi chuẩn bị rời ngôi nhà cổ, đã gần 5 giờ chiều và bên ngoài trời vẫn lất phất mưa. Thế mà, vẫn có một đoàn hơn 20 khách nước ngoài ghé vào. Họ vừa chăm chú lắng nghe, vừa săm soi từng món đồ, từng hoa văn của căn nhà...
Đã hết giờ tham quan, hướng dẫn viên hối thúc mọi người lên xe nhưng nhiều người vẫn cố nấn ná để chụp những tấm ảnh, để quan sát từng chi tiết bên trong lẫn bên ngoài ngôi nhà.
Nhà toàn gỗ quý.
Câu chuyện của căn nhà cổ gần 140 năm này không chỉ là chuyện kể của một căn nhà. Chúng gắn liền với câu chuyện của người chủ đầu tiên, cái cách mà người ta tạo dựng nó, câu chuyện của từng món đồ, xuất xứ của chúng, giá trị của chúng...
Bên cạnh đó còn là câu chuyện mà có lẽ bây giờ là thực, nhưng mai sau chúng sẽ được thêu dệt thêm cho có vẻ ly kỳ huyền bí. Như câu chuyện chủ nhân căn nhà mua cặp ngà voi dài nhất Việt Nam cũng như quá trình lưu lạc của nó. Câu chuyện của người thợ xây khi nhận thầu xây căn nhà đã phải dè dặt vì sợ ảnh hưởng đến sự tồn vong, nghèo giàu của mình sau này.
Rồi đằng sau đó nữa, là cả một văn hoá của vùng sông nước từ chuyện ẩm thực, chuyện lễ nghi...
Tất cả đều là những điều hoàn toàn có thể khai thác để cho cuộc tham quan trở nên hoàn hảo hơn, đầy đủ hơn của du khách. Thế nhưng, thật đáng tiếc, những điều nói trên chỉ được lược giải qua loa bởi những hướng dẫn viên không đủ thời gian. Và đối với những người tự tìm đến căn nhà này thì câu chuyện lại chỉ được truyền tải bởi một người phụ nữ (hậu nhân của chủ nhà) già yếu.
Nên chăng, ở mỗi đồ vật của ngôi nhà, ở mỗi chi tiết thú vị cần có một chiếc bảng nhỏ ghi những điều cần thiết. Hay tốt hơn nữa những người làm du lịch ở đây nên in một tập sách hay tài liệu tham khảo để bán cho mọi người đến thăm.
Giá trị của những món đồ ở đây là vô giá.
Những chạm trổ tinh xảo, cầu kỳ.
Những món đồ quý giá bên trong ngôi nhà.
Nhà xây theo kiểu Pháp đến nay vẫn còn khá nguyên vẹn.
Mặt tiền ngôi nhà với hai lối đi cầu thang hình cánh cung.
Nhà cổ Bình Thuỷ do gia đình họ Dương xây từ năm 1870 tại số 26/1A đường Bùi Hữu Nghĩa, phường Bình Thuỷ, TP Cần Thơ. Ngôi nhà có năm gian hai mái được xây dựng theo kiến trúc Pháp vẫn còn khá nguyên vẹn. Hiện nay, hậu duệ đời thứ sáu là ông Dương Minh Hiển cùng gia đình tiếp tục kế thừa và giữ gìn ngôi nhà.
Căn nhà rộng năm gian hai chái, ngang 22m, sâu 16m, nằm trên lô đất có diện tích 6.000m2. Trước sân có hòn non bộ, hoa kiểng. Bên phải là vườn lan, góc bên trái có cây xương rồng Mexico Kim Lăng Trụ cao khoảng 8m có độ tuổi khoảng 40. Sau nhà là vườn cây ăn trái. Sân rộng lót gạch tàu, lối vào nhà xây bốn cầu thang hình cánh cung. Nhà rộng với sáu hàng 24 chiếc cột gỗ lim đen bóng, đường kính khoảng 30cm. Kết nối giữa hệ thống cột, xà là những chi tiết gỗ màu nâu chạm trổ hết sức tinh vi.
Khi xây dựng, để chống mối mọt và giữ độ lạnh cho ngôi nhà, chủ nhân đã cho rải đều bên dưới nền gạch một lớp muối hột dày hơn 10cm. Ngôi nhà được bài trí theo phong cách đặc trưng Nam bộ. Bàn thờ uy nghi ngay gian giữa, khánh thờ được sơn son thếp vàng, giường thờ, tủ chè, sạp gụ, trường kỷ đều cẩn ốc xà cừ.
Du khách sẽ tìm thấy ở đây sự bài trí rất hài hoà xen lẫn bộ bàn ghế Trung Quốc, bộ xalông khảm trải kiểu Pháp đời Louis XIV, cặp đèn treo thế kỷ XIX, lavabo, cùng bốn trụ đèn dầu đặt ở bốn góc nhà cao hơn 3m của Pháp. Ngôi nhà còn mang dấu ấn rất lạ, từ gạch bông lót nền, hàng rào sắt, bộ đèn chùm pha lê tới bức tranh treo tường và đặc biệt là chiếc bồn rửa tay bằng men sứ trắng, hoa xanh đặt trên bục gỗ độc đáo… đều là hàng Pháp.
Khu
mộ của Đốc phủ Cao Minh Thạnh – một địa chủ giàu có và thế lực ở Bạc
Liêu, là một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc đá xuất sắc của những nghệ
nhân phương Nam.
Nằm
bên con đường Lò Rèn của thành phố Bạc Liêu, khu mộ của Đốc phủ Cao
Minh Thạnh (1858- 1919) là một công trình kiến trúc cổ rất độc đáo của
tỉnh Bạc Liêu.
Khu
lăng mộ này được xây dựng hoàn toàn bằng đá trên nền hình vuông cao
khoảng 1m, gồm hai vòng tường bao quanh. Vòng tường ngoài có ba cổng,
trong đó hai cổng ở hai bên có bậc cấp dẫn lên. Phía trước là bình phong
và tượng hai con lân.
Vòng
tường bên trong cũng có 3 cổng, được chạm khắc tinh xảo. Nét đặc sắc
nhất của khu mộ thể hiện ở hình tượng các loại hoa quả Nam Bộ trên các
trụ cột của vòng tường này.
Mộ
phần của ông Cao Minh Thạnh. Ông là người Minh Hương (người Hoa không
thần phục nhà Thanh di cư sang Việt Nam) gốc Triều Châu. Là địa chủ có
thế lực và giàu có ở địa phương, ông được phong hàm Đốc Phủ Sứ (một tước
hiệu danh dự).
Mộ
phần của Đốc phủ Cao nhìn từ phía sau. Một người con của ông là ông Cao
Triều Phát (1889 – 1956), vừa là một chức sắc của đạo Cao Đài, vừa tham
gia Mặt trận Việt Minh, tập kết ra Bắc, và sau này là đại biểu Quốc hội
VNDCCH.
Bình phong sau mộ khắc ghi công đức của ông lúc sinh thời.
Mặt sau của vòng tường ngoài.
Những tác phẩm điêu khắc rất sinh động được chạm khắc trên tường.
Sức người có hạn, mà sức chuyên chở của những chiếc xe đạp thì sao?
Các hãng xe vận tải trên thế gới chắc phải sáng tạo ra những xe chở hàng bằng nhiên liệu mồ hôi mà thôi.
Không biết những chiếc xe chở hàng này có biết phản đối sự bốc loột sức lao động này không nhỉ?
“ Người vận chuyển” đẳng cấp nhất thế giới.
Việt Nam chúng ta thường để lại ấn tượng
rất đậm nét với bạn bè thế giới với hình ảnh những chuyến xe thồ chất
đầy hàng hóa thuộc đủ mọi mặt hàng. Người ta có cảm tưởng người Việt có
thể chở
nguyên một cửa hàng trên chiếc xe đạp hay xe máy nhỏ bé của mình. Tuy
nhiên, nhiếp ảnh gia người Pháp Alain Delorme đã chứng minh rằng, những
người chở hàng ở Việt Nam chưa phải là những người giỏi nhất.
Alain Delorme một nhiếp ảnh gia chuyên
nghiệp người Pháp đã dành 6 tuần liên tiếp đạp xe quanh Thượng Hải 6 giờ
mỗi ngày để chụp ảnh lại nhưng “người vận chuyển” đẳng cấp nhất thế
giới.
Lần đầu tới với Thượng Hải Alain Delorme
không ấn tượng với những tòa nhà chọc trời hiện đại của thành phố này.
Với anh ấn tượng nhất là những người thồ hàng đang đi lại khắp thành
phố, trên
những chiếc xe hết sức thô sơ, nhưng đằng sau tay lái của họ là những
chồng hàng cao và to đến khó tin. Chính họ mới là điều mà anh muốn tìm
hiểu và khắc họa trong những tác phẩm của mình.
Anh cho biết:“Chúng ta đã thấy khá nhiều
hình ảnh về nhóm người làm việc ở khu công nghiệp hay các nhà máy lớn.
Nhưng tôi muốn đi theo hướng ngược lại,tôi sẽ tập trung khai thác từng
cá nhân“.
Theo nhiếp ảnh gia này, những người vận
chuyển – đối tượng chính trong các bức ảnh của anh, đa số họ đều là dân
nhập cư, tới sinh sống ở thành phố xa hoa bậc nhất Trung Quốc để tìm
kiếm một
cơ hội làm việc và kiếm tiền tốt hơn. Quyết định đó đã biến họ thành
những “người vận chuyển” siêu việt như thế này. Tuy nhiên, theo Alain
Delorme những người dân lao động này đang bị thành phố ngó lơ. Hình ảnh
của họ như lạc ra khỏi sự phát triển và tinh
thần hướng tới một cuộc sống sung túc của cả thành phố.
Những bức ảnh này đều do chính nhiếp ảnh
gia lựa chọn từ hơn 6000 tấm ảnh mà anh đã chụp. Tuy nhiên, Alain
Delorme dùng một vài kỹ thuật Photoshop để truyền tải cảm nhận của anh
về một góc nhỏ
trong xã hội Trung Quốc mà anh cảm nhận.
“Lần đầu nhìn vào bạn sẽ thấy đây là một
bức ảnh bình thường, tuy nhiên tôi đã phá vỡ các quy tắc trong nhiếp
ảnh khi phóng to hình những người lao động chuyển hàng này lên để thu
hút sự chú
ý của khán giả. Khuếch đại hiện thực cũng mang lại rủi ro, người xem sẽ
nghĩ mình làm quá nên tôi đã cố gắng ở trong mức chấp nhận được”.
Lần lượt qua từng bức ảnh, Delorme trình bày suy nghĩ của anh về đất nước Trung Quốc trong hiện tại:
“Tôi không thể tin được rằng người ta có
thể đi khắp Thượng Hải bằng xe đạp, xe ba bánh hay xe đẩy với những
khối hàng khổng lồ này”.
“Những biểu tượng về sự giàu có mà những
người nhập cư đang chở sau tay lái của họ tạo nên một sự tương phản
đáng kinh ngạc với sự nghèo khó của chính họ”.
“Mỗi hình ảnh đều có một format chung:
một người nhập cư đang vật lộn với sức nặng của những khối hàng ở cảnh
chính, còn phông nền là thành phố Thượng Hải với những tòa cao ốc”.
“Mặc dù Thượng Hải là một thành phố ô
nhiễm, nhưng nó lại rất sạch sẽ: Mọi thứ đều được những người nhập cư
thu nhặt để tái chế”.
Nhiếp ảnh gia người Pháp này gửi gắm góc
nhìn của anh về hiện thực xã hội Trung Quốc trong 18 tấm ảnh: “Người di
cư xuất hiện giống như một siêu anh hùng có thể mang vác hết tất cả mọi
thứ.
Nhưng chúng ta có thể thấy, những món đồ mà họ đang thồ trên người như
nuốt chửng họ… giống như cách người Trung Quốc bị choáng ngợp trước các
mặt hàng tiêu dùng”.
Hãy cùng chiêm ngưỡng những hình ảnh ấn tượng về những người vận chuyển đẳng cấp nhưng thầm lặng ở Thượng Hải:
Một công trình vĩ đại đã được thực hiện tại Nhật. mời quý anh chị xem hình chụp cho biết.
Cám ơn tác gỉa các a ̉nh chụp và chú thích
Caroline Thanh Hương
Mục sở thị sân bay 20 tỷ USD giữa biển ở
Nhật Bản
Kính Mời quý vị xem cho biết Công trình quy mô và vĩ đại để hoàn thành
phi trường Quốc Tế ở giữa biển lần đầu tiên trên Thế Giới tai Osaka Nhật Bản
như thế nào ?
(phi trường Kansai được xây từ năm 1987 , và bắt đầu hoạt động năm 1994)..
Nằm cách bờ khoảng 5 km, sân bay quốc tế Kansai tựa một
hình chữ nhật khổng lồ nổi giữa vịnh Osaka.
Sân bay chính thức khởi công vào năm 1987 và đi vào hoạt
động từ năm 1994
Là một trong những cảng hàng không quan trọng nhất Nhật
Bản, sân bay quốc tế Kansai nằm trên hòn đảo nhân tạo dài
4.000 m và rộng hơn 1.200 m. (Ảnh: Dfni)
Sân bay chính thức khởi công vào năm 1987 và đi vào hoạt
động từ năm 1994 nhằm giảm hành khách cho sân bay
Osaka vốn quá tải lại không thể mở rộng, do nằm trong
đông dân cư. (Ảnh: Renzo Piano Building Workshop)
Sân bay Kansai có chiều dài 4km và chiều rộng 2,5km.
(Ảnh: Vinci)
Để
tạo nên sân bay, đội ngũ kỹ sư phải xây dựng một hòn đảo bằng cách đào
1,2 triệu giếng cát xuống lớp bồi tích, nhằm ổn định đáy biển cho đủ
vững chãi, nâng đỡ hòn đảo nhân tạo.
(Ảnh: Japan Times)
Nhằm giảm tác động tới môi trường và tiết kiệm chi phí sưởi
hay làm mát, một hệ thống điều hòa không khí thụ động
được thiết kế riêng cho nhà ga. Hệ thống điều khí đi qua
nhà ga rộng 300.000m2 duy trì nhiệt độ dễ chịu trong
20 - 26 độ C. (Ảnh: Bloomberg)
Một thách thức nữa của các kỹ sư là kết nối sân bay với đất
liền. Giải pháp tối ưu chính là xây dựng một cây cầu vượt
biển dài hơn 3km. (Ảnh: Japantimes)
Cuối cùng, với một triệu công nhân lao động miệt mài trong
10 triệu giờ, sử dụng 200 triệu tấn nguyên vật liệu, sân bay Kansai đã mở cửa sau 6 năm xây dựng. (Ảnh: Airlines)
Chi phí xây dựng cho sân bay quốc tế Kansai vào khoảng hơn
20 tỷ USD. Nhìn từ trên xuống, công trình như 1 chiếc thuyền đang lơ lửng trôi với phần thân chính và cánh là các cổng chờ
của sân bay. (Ảnh: Man-made Marvels)
42 cổng chờ kết hợp với phần chính của tòa nhà hình thành nên đường băng cho sân bay Kansai. (Ảnh: Designs)
Với nhiều thiết bị tối tân, Kansai được đánh giá là một trong những sân bay hiện đại nhất thế giới. (Ảnh: Airlines)
Kể từ năm 1994, sân bay quốc tế Kansai là một trong những
cảng hàng không bận rộn nhất của Nhật Bản, phục vụ hơn 300.000 lượt khách/tuần, đón 55.000 máy bay/năm.
(Ảnh: Designs)
Sân bay Kansai trở thành một trong những kiến trúc kỳ vĩ
nhất thế kỷ 20, được so sánh với những công trình lớn như
đập Hoover (Mỹ) hay kênh đào Panama. (Ảnh: Jtrip)
Tòa tháp nổi kỳ lạ giữa vịnh Tokyo
Công trình hình cánh buồm xuất hiện giữa vịnh Tokyo
(Nhật Bản) khiến nhiều người không khỏi tò mò.
Nằm cách bờ khoảng 5 km, sân bay quốc tế Kansai tựa một hình chữ nhật khổng lồ nổi giữa vịnh Osaka.
Vẻ ngoài đặc biệt và vị trí giữa biển của tòa tháp khiến một
số cho rằng đây là tòa nhà bí mật của chính phủ, hay hệ thống cảnh báo sớm về sự xuất hiện của Godzilla. Ảnh: WAWA.
Trên thực tế, đây là Kaze no To, hay Tháp Gió, một công trình thông hơi, cung cấp không khí cho đoạn hầm ngầm dưới biển
của tuyến đường Tokyo Bay Aqua-Line nối hai thành phố Kawasaki và Kisarazu. Ảnh: Amusing Planet.
Mở cửa năm 1997, Tokyo Bay Aqua-Line là tuyến đường kết
hợp cầu và hầm ngầm dưới biển đi ngang qua vịnh Tokyo,
gồm hai cầu ở hai đầu, giữa là đoạn hầm ngầm dài 9,6 km.
Đây hiện là đường hầm dưới biển dài thứ tư thế giới. Ảnh: Amusing Planet.
Tháp gió được đặt ở vị trí giữa đường ngầm dưới biển- công
trình nằm ở độ sâu 40 m so với bề mặt. Được thiết kế bởi
kiến trúc sư nổi tiếng Toyo Ito, hai tòa tháp nhìn như mái
vòm từ một hướng, và như những cánh buồm căng gió từ
hướng khác. Ảnh: Gettyimages.
Mỗi tháp sẽ đón gió thổi liên tục từ vịnh, cung cấp không khí
cho đường hầm dưới biển . Ảnh: Gettyimages.
Hành khách đi qua Tokyo Bay Aqua-Line có thể dừng chân ở
hòn đảo nhân tạo thứ hai, được biết đến với cái tên Umihotaru, nằm ở đoạn giao giữa đường hầm dưới biển và cầu. Nơi này
có khu nghỉ với nhà hàng, cửa hiệu mua sắm và giải trí.
Ảnh: Atlas Obscura.
Tuy nhiên, Tháp Gió không cho phép Hành khách đến .Bạn có
thể nhìn thấy công trình này từ điểm nghỉ chân hay bờ vịnh,
hoặc từ máy bay nếu hạ cánh xuống sân bay Haneda của