Nếu ai trong chúng ta không cẩn thận khi ra đường và không đeo khẩu trang để tự bảo vệ mình thì hãy đọc gương một người bác sĩ Mỹ cũng có thể chết vì Coronavirus.
Các ông bà, cô bác, nếu không cần thiết không nên ra khỏi nhà và thường xuyên rửa tay.
Khi ra ngoài, nhớ mang khẩu trang cho đầy đủ, masque, khăn cuộn tóc vào cả bên trong và mang găng tay.
Khi về nhà, cho hết những quần áo ra ngoài vào giặt, đi tắm và đồ nhu yếu phẩm mang về nên để ngoài trời khoảng ba giờ trước khi mang vào nhà. Vứt bỏ tất cả các thứ giấy bao bọc thực phẩm và rửa kỷ rau cải, trái cây, hoặc ăn rau củ nấu chín.
Kính chúc quý anh chị luôn mạnh khỏe và bi`nh yên.
Xin thành thật chia buồn với gia đình của bác sĩ.
Caroline Thanh Hương
BÁC SĨ CẤP CỨU NGƯỜI MỸ CHẾT VÌ ĐẠI DỊCH America's first ER doctor to die on the frontline of the coronavirus battle Là bác sĩ, Frank Gabrin hiểu mặc lại đồ bảo hộ đã qua sử dụng khiến anh
có thể phải trả giá bằng mạng sống của mình. Và chuyện đó đã xảy ra. 5
giờ sáng ngày 19.3.2020, Frank Gabrin công tác tại phòng cấp cứu ( ER –
Emergency Room ) ở New York nhắn tin cho những người bạn, bày tỏ nỗi lo
lắng về sự thiếu vật tư y tế tại các bệnh viện. "Quá bận rộn. Mọi
người đều muốn được test Virus nhưng tôi không thể nào đáp ứng. Họ rất
tức giận", anh viết trong tin nhắn gửi đến bạn mình Eddy Soffer. Tuy nhiên, điều tồi tệ hơn cả là sự thiếu thốn thiết bị bảo vệ cá nhân (
personal protective equipment - PPE ), bao gồm khẩu trang, găng tay,
những dụng cụ giúp các nhân viên chăm sóc y tế ngăn ngừa lây nhiễm.
Gabrin nói anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc dùng lại khẩu trang
của những ca trực trước, dù điều này đi ngược lại với hướng dẫn của FDA
( Cục Quản lý thực phẩm và dược phẩm Hoa Kỳ ). "Chẳng có bất cứ PPE nào
chưa qua sử dụng. Không khẩu trang N95, không có kính bảo hộ cá nhân",
Gabrin nói. Chưa đầy hai tuần sau, Gabrin trở thành bác sĩ cấp cứu đầu
tiên ở Mỹ tử vong. Hiện tại, các bệnh viện khu vực thành phố New
York đang đặc biệt khó khăn. Hơn một phần ba các trường hợp nhiễm tại Mỹ
thuộc tiểu bang New York. Tại một bệnh viện ở quận Queens, nhiều bệnh
nhân đã chết trong khi chờ nhập viện. Một nhà xác xe kéo lưu động đã tạm
thời được lập bên ngoài. Gabrin hiểu những rủi ro trong công
việc của mình. Trong cuốn sách viết năm 2013, anh từng viết: "Trong
phòng cấp cứu, Thần Chết thường trực ở đó. Áp lực vô cùng lớn, tuy nhiên
cũng có sự tĩnh lặng, yên tĩnh, giống như trong tâm bão". Khả năng phục
hồi của chính Gabrin từng giúp anh chiến thắng chật vật sau nhiều lần
đối mặt với Thần Chết. Nhưng đại dịch lần này làm anh bối rối. "Tôi phải
thừa nhận, tôi đang có một chút lo lắng", anh đăng trên Facebook. Luôn tươi cười, đầy năng lượng, bác sĩ Gabrin 60 tuổi luôn được các
cộng sự tại các bệnh viện tại Ohio, New York và các nơi yêu mến. Gabrin
sôi nổi, thường mang đồ ăn tới chia sẻ với mọi người. "Anh ấy là một tia
nắng mặt trời, một người có EQ (emotional intelligence), điều giúp phân
biệt sự khác nhau giữa một bác sĩ giỏi và một bác sĩ tuyệt vời", trợ lý
bác sĩ Lois-Ann Welsh chia sẻ. Toothy and energetic, Gabrin, 60
was adored by colleagues at hospitals in Ohio, New York and elsewhere.
He was loud. He always arrived at work bearing food to share. He was “a
ray of sunshine”, said physician assistant Lois-Ann Welsh, and possessed
the “emotional intelligence” that differentiated a great doctor from
merely a good one. "Tôi không mơ tưởng một chức vụ to tát nào,
tôi cũng không phải là giảm đốc của bất cứ đơn vị nào. Nhưng tôi có thể
nói rằng mình đã trải qua một phần tư thế kỷ qua bên giường bệnh của
những người Mỹ bệnh tật, bị thương, say xỉn, suy yếu", Gabrin mô tả
trong cuốn sách của mình. Sinh ra ở Pennsylvania, Gabrin khi nhỏ
đã được gọi là "bác sĩ nhí". Mẹ anh còn giữ những bức ảnh anh chăm sóc
những chú chó. Cam kết của Gabrin với nghề nghiệp được củng cố bởi bệnh
tật của chính anh. Trong năm đầu làm bác sĩ, Gabrin mắc ung thư tinh
hoàn. Anh sống sót, nhưng bệnh tái phát năm anh 38 tuổi. Cả hai tinh
hoàn đều bị cắt bỏ sau đó. Thế nên, Gabrin luôn quyết tâm mang đến cho
người khác cơ hội sống thứ hai, điều mà anh được nhận trong cuộc đời. Khi tình trạng lây nhiễm ở New York tăng mạnh vào tháng 3, Gabrin đã
đăng một bức ảnh xe cứu thương đỗ tại sảnh bệnh viện trên Facebook và
chia sẻ: "Tình hình vẫn kiểm soát được. Nhưng tình hình sẽ không phải
như vậy mãi". Trên thực tế, St John’s Episcopal ở Queens, một
trong hai bệnh viện nơi Gabrin làm việc, là một trong những cơ sở phải
đối phó với tình trạng thiếu thốn PPE trầm trọng. Một bệnh viện
khác mà Gabrin làm việc, East Orange General ở New Jersey, nơi phục vụ
phần lớn cộng đồng người Mỹ gốc Phi, cũng có một đội ngũ nhân viên tận
tụy, đã phải vật lộn để duy trì các tiêu chuẩn chăm sóc y tế. Trong các cuộc trò chuyện với bạn đời và bạn bè vào giữa và cuối tháng
3, Gabrin cho biết anh đã phải tái sử dụng PPE của mình vì anh ta không
nhận được đồ bảo hộ thay thế. Anh thậm chí cố giặt lại chiếc khẩu trang
N95 để duy trì sử dụng trong vài ca, và đôi găng tay duy nhất có thể sử
dụng được lại quá nhỏ so với đôi tay của anh ta, rồi cuối cùng đã bị
rách. Trên Facebook, Gabrin còn chia sẻ cách tự pha chế nước rửa tay từ
vodka và cây lô hội. Ngày 25.3.2020, khi Gabrin về nhà, anh nói
với bạn đời là chị Vargas: "Em yêu, điều tồi tệ đã xảy ra tối nay". Một
bệnh nhân mà Gabrin thân thiết đã qua đời. Gabrin đi tắm và khóc. Sáng hôm sau, cả hai đều bắt đầu có triệu chứng ốm và phải tự cách ly.
Gabrin nhắn cho bạn anh: "Tôi đã sử dụng một chiếc khẩu trang trong 4
ngày liên tiếp, và tôi đã nhiễm bệnh". Qua cuối tuần, bệnh tình có vẻ
nhẹ hơn. Gabrin ho và đau khớp, nhưng không có vấn đề trầm trọng về hô
hấp. Tuy nhiên, tới thứ hai sau đó, anh đau đớn hơn và nằm cả ngày trên
giường. 10 giờ sáng thứ ba 31.3.2020, anh đánh thức bạn đời dậy:
"Anh không thở được, hãy giúp anh". Gabrin thở hổn hển, hơi thở khàn đặc
vì không có đủ oxy. Vargas gọi 911. Tuy nhiên, khi nhân viên y tế đến,
Gabrin đã chết. Mặt anh chuyển sang sắc tím. Vargas đau đớn: "Anh ấy qua
đời trong vòng tay tôi". Gabrin vừa tròn 60 tuổi. Gabrin được
chôn cất tại nghĩa trang Maple Grove, Queens. Do yêu cầu cách ly, chị
Vargas cho biết chỉ 10 người dự tang lễ. Trên bia mộ của bạn đời, Vargas
sẽ khắc tên đệm của Gabrin, "Pinchas" – một cụm từ tiếng Do Thái, trong
Kinh Thánh Kabbalah, đây là tên của một nhân vật đã cố gắng hy sinh
ngăn chặn dịch bệnh. Nguồn: Fb Giuse Lê Quang Uy dịch America's first ER doctor to die on the frontline of the coronavirus battle. Thu 9 April 2020. https://www.theguardian.com/…/first-doctor-die-coronavirus-…
America's first ER doctor to die on the frontline of the coronavirus battle
At about 5am on 19 March, a New York ER physician named Frank Gabrin texted a friend about his concerns over the lack of medical supplies at hospitals. “It’s busy – everyone wants a Covid test that I do not have to give
them,” he wrote in the message to Eddy Soffer. “So they are angry and
disappointed.” Worse, though, was the limited availability of personal protective
equipment (PPE) – the masks and gloves that both prevent healthcare
workers getting sick and spreading the virus to others. Gabrin said he
had no choice but todon the same mask for several shifts, against Food and Drug Administration (FDA) guidelines. “Don’t have any PPE that has not been used,” he wrote. “No N95 masks –
my own goggles – my own face shield,” he added, referring to the N95
respirators that are considered one of the best lines of defense.
Frank Gabrin’s messages to Eddy Soffer. Photograph: Eddy Soffer
Less than two weeks later, Gabrin became the first ER doctor in the
US known to have died as a result of the Covid-19 pandemic, according to
the American College of Emergency Physicians.He is one of numerous medical workers across the US who have
succumbed to the virus, from doctors and nurses to paramedics and
hospital food service employees. The Guardian and Kaiser Health News are launching a new project, Lost on the Frontline, to track them and tell their stories. New York City-area hospitals have been particularly hard-hit. More than one-third of all US cases have occurred in New York state. At a hospital in the borough of Queens, patients have reportedly died while waiting for a bed, and a temporary trailer morgue was set up outside. Physicians at another hospital system created a GoFundMe appeal because they had insufficient masks and gowns. Gabrin knew the stakes of his job. “Inside the emergency, the angel of death is in the room,” he wrote in his 2013 book Back from Burnout. “The pressure is intense, yet there is a calm, a peace, like being in the eye of the storm.” His own resilience was hard-won after several close brushes with
mortality, and his marriage to a special man only seven months before
the Covid-19 spike in New York. But circumstances around the coronavirusunsettled him. “I have to admit,” he posted on Facebook, “I am having some anxiety.”
‘He showed me the light’
Toothy
and energetic, Gabrin, 60 was adored by colleagues at hospitals in
Ohio, New York and elsewhere. He was loud. He always arrived at work
bearing food to share. He was “a ray of sunshine”, said physician
assistant Lois-Ann Welsh, and possessed the “emotional intelligence”
that differentiated a great doctor from merely a good one.
“I don’t hold any fancy titles and I am not the director of
anything,” Gabrin explained in his book. “But I can say that I have
spent the last quarter of a century at the bedside of America’s sick,
injured, intoxicated, impaired and disenfranchised.”Born in Pennsylvania, Gabrin was a physician by calling,and
his mother had photographs of him as a child tending to neighborhood
dogs. His commitment to his profession was strengthened by his own
illness. During his first year as an attending physician, he was
diagnosed with testicular cancer. He survived, but it returned when he
was 38. Both testicles were eventually removed – he called it “the
mutilating surgery”. Even so, he resolved to offer others the second
chance that he himself received twice. This, and an incident when a man tried to kill Gabrin at his ER,
choking him so that he “started turning purple in the face”, helped lead
to Gabrin’s unique professional philosophy. He described it in his book, where he explained how medics can overcome burnout and feel greater compassion for their patients. A huge shift in his life came a few years ago, when at a nightclub he
met Arnold Vargas, a Peruvian who had lived in the US for a decade.
Arnold Vargas and Frank Gabrin. ‘I saw [Gabrin] the happiest with Angel,’ said Eddy Soffer. Photograph: Arnold Vargas
“I saw [Gabrin] the happiest with Ángel,” said Soffer, using Vargas’s
middle name, as Gabrin did. “All his fear dissipated and he became his
true self.” “I think it gave me a second chance,” said Vargas, now 28.
“He showed me the light – how beautiful my life can be.” He had been
miserable, in a rut, yet Gabrin pushed him to train in massage therapy
and to apply for US citizenship. There was an age difference, but to
Vargas, whofelt enriched by Gabrin and his
experiences, it was irrelevant. “I was always thinking, ‘I just want to
make you happy,’ and he did the same for me.”They married in August 2019 at city hall in New York.
‘It’s not going to be this way forever’
When infections in New York surged in March,
Gabrin posted a picture of ambulances crowding a hospital bay on
Facebook. “I was thinking, ‘Oh my God, this is the moment Armageddon
happens,’” said Debra Vasalech Lyons, another old friend. “He said, ‘No,
it’s still manageable, but it’s not going to be this way forever.’” In fact, St John’s Episcopal
in Queens, one of two hospitals where Gabrin worked at the time, was
among local facilities “dealing with challenges around PPE”, said the
New York city council member Donovan Richards. The hospital says it has
always had enough equipment for staff.
Richards linked difficult conditions there to historic discrimination
and underresourcing in the largely African American and Hispanic
district. “When America gets a cold, black and brown communities get
pneumonia,” Richards said. “But in this instance, we are getting death
sentences.”The other hospital at which Gabrin was employed, East Orange General
in New Jersey, served a majority African American community, and also
had a devoted staff that before the virus had struggled to maintain care
standards. In conversations with his husband and friends in mid- and late March,
including in text messages shared with the Guardian, Gabrin said he had
to reuse his PPE because he did not receive replacements. He told Lyons
that he was attempting to wash an N95 mask to make it last several
shifts, and that the only gloves available were too small for his hands
and ripped. Lyons mailed him gloves in the correct size from Florida, where she
lives, and ordered four gallons of hand sanitizer for him. On Facebook,
Gabrin wrote about concocting his own sanitizer from vodka and aloe vera
plants. The heads of the two emergency rooms where Gabrin worked both said they had sufficient supplies of protective equipment. “I know for one thing he wasn’t speaking about a lack of PPE at St John’s,” said Dr Teddy Lee, the ER chairman there. “If for a second I thought that was our problem at East Orange I
would tell you otherwise,” said the ER chairman, Dr Alvaro Alban. On 25 March, when Gabrin arrived home, “he said, ‘Baby, something bad
happened tonight,’” Vargas recalled. A coronavirus patient with whom
Gabrin formed a deep connection had passed away. Gabrin took a shower
and cried, then he and Vargas offered a prayer for the person’s soul. The next morning, a Thursday, they both had symptoms, and
self-quarantined. “It was me using the same mask for four days in a row
that infected me,” he texted Lyons. Through the weekend their cases
seemed mild. Gabrin coughed and had joint aches, but didn’t have
significant respiratory issues. On Monday, though, Gabrin was in greater
pain and spent the day in bed.
Frank Gabrin’s messages to Debra Vasalech Lyons. Photograph: Debra Vasalech Lyons
At about 10am on Tuesday, he woke Vargas and said, “Baby, I can’t breathe, help me.”He
was gasping for air in great, hoarse breaths, but could not get enough
oxygen. Vargas called Lyons and 911. But by the time paramedics arrived,
Gabrin was on the edge of death, or had already gone. His face had
turned purple. Frank “passed away in my arms”, Vargas said. “He was looking into my eyes.” Vargas himself eventually recovered. On Tuesday, two weeks after
Gabrin’s death, the doctor will be buried at Maple Grove Cemetery in
Queens. Owing to the need for physical distancing, Vargas was told, only 10 mourners will be allowed. The headstone, Vargas expects, will bear a middle name that Gabrin
adopted thanks to his decades-old interest in Kabbalah, the Jewish
mystical tradition. That name, Pinchas, now seems poignant. It comes from a biblical figure who halted a plague.
The Guardian and Kaiser Health News are collecting the stories of medical workers killed by the pandemic. Please contact us at frontline@theguardian.com
Since you're here...
… we have a small favour to ask. More people, like
you, are reading and supporting the Guardian’s independent,
investigative journalism than ever before. And unlike many news
organisations, we made the choice to keep our reporting open for all,
regardless of where they live or what they can afford to pay. The
Guardian will engage with the most critical issues of our time – from
the escalating climate catastrophe to widespread inequality to the
influence of big tech on our lives. At a time when factual information
is a necessity, we believe that each of us, around the world, deserves
access to accurate reporting with integrity at its heart. Our
editorial independence means we set our own agenda and voice our own
opinions. Guardian journalism is free from commercial and political bias
and not influenced by billionaire owners or shareholders. This means we
can give a voice to those less heard, explore where others turn away,
and rigorously challenge those in power. We hope you will
consider supporting us today. We need your support to keep delivering
quality journalism that’s open and independent. Every reader
contribution, however big or small, is so valuable. Support The Guardian from as little as £1 – and it only takes a minute. Thank you.
Đaị dịch đến New York và đang giết người thầm lặng và thật đau đớn khi ai cũng bất lực hay tin người nhà ngã bệnh không được đến thăm và ngaỳ họ ra đi cũng không được tiễn đưa đúng nghi lễ.
Mời quý anh chị theo dỏi bản tin báo Đức nói về sự kiện kinh hoàn đang xảy ra trong nước Mỹ những ngày gần đây nhất.
Caroline Thanh Hương
Các lò hỏa thiêu tại thành phố New York đã phải tăng thêm
giờ, và thiêu xác chết mãi tới tận khuya. Bang New York đã bắt đầu cập
nhật liên tục các lễ mai táng và ngày càng phải sử dụng các nghĩa trang
xa thành phố hơn về hướng Bắc của tiểu bang để tạm chôn cất người chết.Dịch
Cúm Vũ Hán quét qua bang New York chưa lên tới đỉnh mà những người làm
công việc mai táng chưa bao giờ bận rộn tới mức này, theo bản tin của
Reuters.
Các nhà quàn và các nghĩa trang cho biết mức cầu tăng cao chưa từng
thấy trong nhiều thập kỷ vì dịch Cúm Vũ Hán, đại dịch đã lây nhiễm virus
Cúm Vũ Hán cho hàng ngàn người, và giết chết hơn 2.300 người trên toàn
bang New York, tính cho tới khoảng 2 giờ chiều ngày 2/4 – giờ miền Đông
Hoa Kỳ.
“Chúng tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, điều đang bắt đầu trở thành hiện thực theo nhiều nghĩa khác nhau” – ông Mike Lanotte, giám đốc điều hành của Hiệp hội các giám đốc tang lễ tại bang New York, cho biết.
Theo
Reuters, đa số người dân New York thường lựa chọn hỏa táng hơn là chôn
cất. Thế nhưng, thành phố đông dân nhất nước Mỹ này chỉ có 4 trung tâm
hỏa táng: 1 ở khu Bronx, 1 ở Brooklyn và 2 ở Queens.
“Không ai có thể tưởng tượng điều này sẽ xảy ra”
– ông J.P. Di Troia, chủ tịch nhà hỏa táng Fresh Pond tại Queens, cho
biết. Ông Di Troia miêu tả đại dịch này là một trong những sự kiện khủng
khiếp nhất ông từng chứng kiến trong suốt 52 năm làm nghề.
Nhà hỏa
táng thuộc nghĩa trang Green-Wood của Brooklyn cho biết họ nhận 15 đến
20 thi thể mỗi ngày từ khi tăng giờ làm việc, tăng gần gấp đôi so với
con số bình thường.
Xe tải đông lạnh ở thành phố New york dùng để chứa xác
Tình trạng dồn ứ đang dần ảnh hưởng đến cả các bệnh viện. Trung tâm
Bệnh viện Brooklyn hôm 31-3 thông báo các thi thể của bệnh nhân đang lưu
lại nhà xác lâu hơn bình thường vì “các gia đình không thể nhanh chóng thu xếp” việc an táng.
Trong khi đó, ông Andrew Nimmo, quản lý Hãng dịch vụ tang lễ Bergen, cho biết: “Các ngăn lạnh của tôi đã đầy. Nhưng tôi không thể đưa thi thể (đi hỏa táng) nhanh được“. Sức chứa của nhà xác ở Bergen lên tới 40 thi thể, theo ông Nimmo.
Một
cư dân tên Moylan nói ông không nhớ trong 48 năm ông cư ngụ ở Green
Wood, có bất cứ thời điểm nào chứng kiến cảnh nhiều người chết vị một
nguyên nhân như thế này. Ông nói sự kiện gần nhất với dịch Cúm Vũ Hán
bây giờ có thể là biến cố 11 tháng 9 khi tổ chức khủng bố Al Qaeda giết
gần 3000 người.
Tiểu bang này đã phải nới lỏng các quy định về môi
trường để cho phép các lò thiêu họạt động dài giờ hơn, trong khi số tử
thi chờ được mai táng được dự kiến sẽ tiếp tục tăng cao.
Mỹ phải đối
mặt với một cuộc khủng hoảng kép. Hôm 02/04/2020, đã có 1.169 bệnh nhân
tại Hoa Kỳ qua đời vì virus Cúm Vũ Hán, đồng thời có thêm hơn 6,6 triệu
người mất việc trong vòng một tuần lễ do tác động Cúm Vũ Hán.
Theo số
liệu của viện đại học Johns Hopkins số ca tử vong tại Mỹ trong ngày hôm
qua tăng thêm gần 1/3 so với hôm mồng 01/04. Tới nay chưa một quốc gia
nào trên thế giới vượt ngưỡng 1.000 người chết vì virus Cúm Vũ Hán trong
một ngày. Mỹ đang có số ca lây nhiễm cao nhất thế giới với 260.000 bệnh
nhân và 6.600 đã thiệt mạng.
Ảnh:
bên ngoài nhà xác ở New York – nhiều cái lều bạt như thế này được sử
dụng tăng cường việc chứa xác người cùng với các container tải đông lạnh
Thông tín viên đài RFI từ thủ đô Washington Anne Corpet tường thuật :
«Hiện
tượng chưa từng thấy. Giới chuyên gia kinh tế nói đến một tai họa, một
cú sốc khủng khiếp. Trong hai tuần, số người đăng ký thất nhiệp ở Mỹ
tương đương với số người bị mất việc trong vòng 6 tháng khi nổ ra cuộc
khủng hoảng tài chính 2008. Các hãng nhỏ đã nhanh chóng phải sa thải
nhân viên vì không có đủ tiền để tiếp tục trả lương cho họ trong lúc mà
hãng phải đóng cửa. Bộ trưởng Lao Động Mỹ kêu gọi các công ty với
dưới 500 nhân viên cố gắng chịu đựng, chính phủ đang chuẩn bị một kế
hoạch 350 tỷ đô la để hỗ trợ cho các công ty này. Bộ trưởng Tài Chính
Steven Mnuchin cũng khuyến khích các doanh nghiệp duy trì đội ngũ nhân
viên, vì chính phủ vừa giải ngân khoản tiền nói trên. Kể từ ngày Thứ
Sáu, tức là từ hôm nay, các chủ doanh nghiệp có thể ra ngân hàng vay tín
dụng với điều kiện cam kết không sa thải nhân các cộng tác viên hay với
hứa hẹn sẽ tuyển dụng trở lại những người vừa bị mất việc. Tuy nhiên
biện pháp này không đủ để ngăn chận làn sóng thất nghiệp đang dâng cao
kể cả trong các lĩnh vực công nghiệp, phân phối, ngành du lịch và vận
tải. Đây là những lĩnh vực có nhiều người lao động độc lập. Số này chiếm
đến 34 % nguồn nhân lực tại Hoa Kỳ.».
Trong lúc Mỹ vượt qua mốc 5.000 ca tử vong vì virus Cúm Vũ Hán, thị
trưởng Los Angeles đã kêu gọi người dân của thành phố lớn thứ hai ở Hoa
Kỳ đeo khẩu trang tại nơi công cộng.
Thị trưởng Eric Garcetti nói rằng mọi người không nên dùng khẩu trang
y tế đang khan hiếm mà những bác sỹ và y tá đang cần có, nhưng sử dụng
các loại khẩu trang vải sẽ giúp làm giảm sự lây lan của virus.
Cho tới lúc này, các quan chức y tế liên bang Mỹ chưa đưa ra khuyến nghị gì cho công chúng về việc đeo khẩu trang.
Một
người dân đi bộ qua một chiếc khẩu trang dùng để bảo vệ khỏi virus Cúm
Vũ Hán rơi trên đường phố New York ngay bên ngoài Toà tháp Trump, hôm
14/3. Trong khi đeo khẩu trang là điều bắt buộc ở Việt Nam thì điều này
không được khuyến khích ở Mỹ trong thời gian dịch Cúm Vũ Hán.
Thị trưởng Garcetti cũng nói rằng việc đeo khẩu trang không phải là một lời mời gọi mọi người “đột nhiên đi ra ngoài,” và rằng họ nên ở trong nhà trừ phi phải đi làm những việc thiết yếu như mua sắm thực phẩm.
Trung
tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC) hôm 1/4 cảnh báo
rằng bất kỳ ai cũng có thể là người mang mầm bệnh virus Cúm Vũ Hán ngay
cả khi họ không có bất kỳ triệu chứng nào. CDC khẳng định một nghiên cứu
của Singapore cho biết 10% các trường hợp dương tính mới được lan
truyền bởi những người không có dấu hiệu bệnh.
Tổng thống Mỹ Donald Trump không đáp ứng lời kêu gọi ban hành lệnh ‘ở
nhà’ toàn quốc vì dịch Cúm Vũ Hán, thay vào đó ông cho biết sẽ để cho
thống đốc từng tiểu bang quyết định tuỳ theo tình hình của từng nơi.
Dù vậy, chính quyền Trump đã đưa ra hướng dẫn kêu gọi dân chúng làm
việc tại gia nếu có thể, đóng cửa trường học, và tránh tụ tập.
Ông Trump cho hay đang cân nhắc việc giới hạn du hành nội địa bằng đường sắt, đường không tại những ‘điểm nóng’ Cúm Vũ Hán ở Mỹ.
Trong ngày 2/4 có năm tiểu bang là Florida, Georgia, Mississippi, Nevada và Pennsylvania ban hành hoặc gia hạn lệnh ‘ở nhà.’
Hơn
285 triệu dân Mỹ tại 40 tiểu bang đã nhận lệnh hoặc được khuyến cáo ‘ở
nhà’ do thống đốc ban hành. Mười bang còn lại chẳng hạn như Iowa và
Nebraska, các thống đốc còn lưỡng lự ra lệnh cho toàn bang ‘ở nhà’, nhưng một số địa phương trong bang đã yêu cầu cư dân chớ có ra đường.
Các viện dưỡng lão ở Mỹ mấy tuần nay đã bị ‘phong toả’ theo lệnh liên bang để bảo vệ các cư dân già yếu tại đây trước cơn bão Cúm Vũ Hán.
Cùng ngày 2/4, Tổng thống Trump vận dụng Luật Sản xuất Quốc phòng để
hỗ trợ cho các công ty sản xuất máy thở cho bệnh nhân Cúm Vũ Hán có được
nguồn vật tư cung ứng cần thiết để sản xuất.
Các giới chức nói rằng Mỹ chung cuộc sẽ cần tới thêm hàng chục ngàn
máy thở nữa. Thống đốc New York, Andrew Cuomo, ngày 2/4 cảnh báo nguồn
cung máy thở trong tiểu bang này có thể cạn kiệt trong 6 ngày tới nếu số
người nguy kịch vì virus Cúm Vũ Hán tiếp tục tăng như tỷ lệ hiện nay.
Ông cũng yêu cầu cư dân New York che mặt khi ra đường để ngăn lây lan virus.
Ông
khuyên mọi người tự chế khẩu trang hoặc dùng khăn choàng, khăn quấn đầu
làm vải che mặt thay vì là khẩu trang chuyên dụng dành cho nhân viên y
tế, vốn đang thiếu hụt.
Toà Bạch Ốc cho biết Tổng thống Trump hôm 2/4 được xét nghiệm Cúm Vũ Hán lần nữa và kết quả cho âm tính.
Lần
đầu ông Trump được xét nghiệm là hồi tháng trước sau khi tiếp xúc với
một quan chức Brazil, người mà sau đó có kết quả dương tính với virus
Cúm Vũ Hán.
Trong khi đó, Ủy ban Dân chủ Toàn quốc ngày 2/4 loan báo
hoãn cho tới trung tuần tháng 8 sự kiện đề cử ứng viên cho cuộc bầu cử
Tổng thống cuối năm nay. Trung Nam từ Đà nẵng – Thoibao.de (Tổng hợp)
Để quý anh chị có thể thêm thông tin cùng ngày, quý anh chị nên đọc thêm tình hình quan hệ giữa các nước âu châu và những âm mưu khác có thể xảy ra. Cứ dùng trí thông minh mà suy ngẫm những tin tức này nhé. Có thể đúng và cũng có thể không đúng hoàn toàn.
Đại dịch cúm Vũ Hán: Trung Quốc và Nga tung tin chống châu Âu?
|
Các nhà lãnh đạo châu Âu lo ngại trước những trang web,
đặc biệt có liên quan đến Nga và Trung Quốc, liên tục lan truyền những
tin đồn và « fake news » (tin vịt), kêu gọi các mạng xã hội « dọn dẹp »
nội dung.Theo Le Monde, việc bóp méo thông tin về đại
dịch virus corona đã trở thành vũ khí thực sự cho những thế lực muốn gây
bất ổn cho Liên Hiệp Châu Âu (EU), tìm cách thuyết phục rằng EU đang
sụp đổ.
Tràn ngập trên các mạng xã hội khác nhau bởi những cơ quan tự xưng là «phi chính phủ»
nhưng thực tế có liên hệ với một số Nhà nước, hay phổ biến thông qua
các kênh thông tin trực thuộc các Nhà nước này, các thông tin trên nay
đã bị nhận diện trên trang web euvsdisinfo.eu, do cơ quan SEAE (chuyên
về các hành động bên ngoài) của EU phụ trách. Ngày 01/04/2020, có 215
bằng cớ cụ thể về bóp méo thông tin đã được Bruxelles ghi nhận. Ví dụ
mới nhất là trong cùng một ngày, người ta có thể đọc thấy: «CIA đã tạo ra con virus corona và USAID là một nhóm khủng bố có liên quan», «Cáo buộc Trung Quốc về đại dịch là chiến lược vu khống, cũng giống như tố cáo Nga đã bắn rơi MH-17». Hoặc «Quốc Hội Ý đã cho hạ xuống lá cờ Liên Hiệp Châu Âu», «Những người bảo vệ môi trường vô cùng vui mừng coi đại dịch là cơ hội». Vân vân… Trên mạng xã hội và Internet hiện đang lan tràn những tin vịt với toan tính chính trị. Tất cả những « tin » này được phổ biến tại nhiều nước kể cả các nước châu Âu, tạo thành một luồng thông tin liên tục và « ngày càng mãnh liệt » – theo nhận xét của Peter Stano, phát ngôn viên của cao ủy đối ngoại Josep Borrell.
Và các « tin tức » rõ ràng mang tính chính trị trên, cộng
với các thông tin được cho là phương pháp để chữa trị Covid-19 – như
uống nước Javel hay cồn nguyên chất, uống thật nhiều vitamine C – đã
khiến chủ tịch Ủy Ban Châu Âu, bà Ursula von der Leyen phải công khai tố
cáo « các thông tin bóp méo có thể làm chết người ». Ảnh: Tổng thống Nga Vladimir Putin và chủ tịch Trung quốc Tập Cận Bình
Chi nhánh tiếng Đức của hãng tin Nga Sputnik, mới đây thông qua
Facebook và Twitter đã khẳng định, rửa tay chẳng có tác dụng gì cả ! Sau
hai tháng nghiên cứu các nội dung, cơ quan SEAE (chuyên về các hành
động bên ngoài của EU) nhận thấy mục tiêu chính của những kẻ bóp méo
thông tin vẫn là Hoa Kỳ. Mỹ bị buộc tội «tổ chức lan truyền con virus».
Ngay sau đó là chủ đề Liên Hiệp Châu Âu sắp sụp đổ, Châu Âu bất lực
không thể giúp đỡ các thành viên…đi kèm với việc nhấn mạnh viện trợ nhân
đạo của Nga đối với Ý. Hướng tuyên truyền thứ ba : con virus có thể
được tung ra để ngăn chận sự phát triển của Trung Quốc. Chủ đề thứ tư :
Cuộc khủng hoảng dịch tễ nằm trong kế hoạch bí mật của một «giới tinh hoa toàn cầu hóa».
Cuối cùng là vô số tin đồn nhằm làm mất ổn định Ukraina, đặc biệt hồi
tháng Hai đã gây ra bạo động tại một thành phố nhỏ ở miền trung, khi lan
truyền tin vịt nhiều người bị bệnh đã được đưa về từ Vũ Hán. Thường
xuyên được cho là thủ phạm dù châu Âu tránh nêu tên trực tiếp, Nga bác
bỏ mọi liên quan đến những chiến dịch tuyên truyền trên đây. Một phát
ngôn viên điện Kremlin cho là «vô căn cứ và phi lý».
Những « nguồn tin Trung Quốc » cũng rất tích cực hoạt động,
vừa để chống lại những chỉ trích về xử lý khủng hoảng của Bắc Kinh, vừa
củng cố hình ảnh Trung Quốc trên trường quốc tế đồng thời nhằm ổn định
nội bộ. Nhiều tài khoản Twitter giả mạo được người Trung Quốc sử dụng để
xỏ xiên vai trò các mạnh thường quân châu Âu ở châu Phi. Ảnh: một cuộc họp của Nghị viện Châu Âu
Một số nhân tố khác : Syria tố cáo châu Âu duy trì trừng phạt trong
thời kỳ đại dịch, Thổ Nhĩ Kỳ lan truyền rộng rãi các luận điệu chống EU,
hoặc từ một số nước Balkan để dọa rằng EU sẽ «xâm lăng» bằng vũ khí sinh học. Làm thế nào để đáp trả ? Phát ngôn viên Stano nói : «Chúng
ta sẽ không trả đũa bằng các chiến dịch phản tuyên truyền, nhưng qua
việc nêu ra các sự kiện, thức tỉnh lương tâm, giúp công chúng tránh các
nguồn bất minh». Bà Von der Leyen thì muốn dựa vào vai trò của các phương tiện truyền thông «uy tín, đáng tin cậy». Tổng thư ký Jens Stoltenberg, hôm 01/04/2020 khi được hỏi về cách trả đũa của NATO, cũng nhấn mạnh «vai trò vẫn còn rất quan trọng của truyền thông tự do trong thời kỳ khủng hoảng». NATO cũng là nạn nhân bị «fake news» chiếu cố, chẳng hạn một kênh thông tin Nga khẳng định một quân nhân Mỹ tại Litva bị dương tính. Về
phần các nghị sĩ châu Âu gần đây đã gởi thư cho chủ tịch Hội Đồng Châu
Âu Charles Michel và bà Ursula von der Leyen để đòi hỏi cần phải có hành
động mạnh mẽ hơn đối với Nga và Trung Quốc.
Ủy Ban Châu Âu khẳng định đang làm việc với các trang mạng. Phó chủ tịch Vera Jourova hôm 27/3 gặp gỡ với các « đại gia
» đã ký kết hợp tác chống bóp méo thông tin (Google, Facebook,
Twitter…), các tập đoàn này cho biết đã gỡ bỏ rất nhiều nội dung độc
hại.
Tuy nhiên Le Monde cho rằng không phải tất cả, như các « tin » quy cho quân đội Mỹ đã gieo rắc con virus ở Vũ Hán vẫn đang còn lan truyền. Facebook
khẳng định đã tăng gấp đôi nỗ lực nhằm loại đi những thông tin độc hại,
và hứa lập ra một bộ phận chuyên theo dõi các nội dung. Twitter thì
muốn xóa tất cả những phương thức giả hiệu chống Covid-19. Tuy vậy các
mạng xã hội cũng cho biết trước quy mô của hiện tượng tin giả, cần phải
cầu viện đến trí tuệ nhân tạo để thay cho nhiều nhân viên đang bị cách
ly hoặc nhiễm bệnh. Bà Vera Jourova tỏ ra không bị thuyết phục mấy, cho rằng các mạng xã hội lớn cần phải gia tăng nỗ lực và chứng tỏ kết quả. Cao
ủy nhấn mạnh đến lợi ích của EU khi chống lại nạn bóp méo thông tin
trong thời kỳ đại dịch. Đây là một lời cảnh báo lịch sự, vào lúc EU đang
chuẩn bị « Kế hoạch hành động vì nền dân chủ châu Âu », trong đó chú trọng đến tính minh bạch và trách nhiệm của các nhân tố chính trên internet.
Thượng nghị sĩ Cộng hòa Rick Scott hôm thứ Ba (31/3) đã kêu gọi Quốc
hội Mỹ hãy tổ chức điều trần và mở cuộc điều tra toàn diện vai trò của
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) trong việc giúp Trung Quốc che giấu mối đe
dọa của dịch virus corona Vũ Hán.
Theo Breitbart News, ông Scott nói trong một tuyên bố phát đi hôm 31/3: “Nhiệm
vụ của WHO là cung cấp thông tin sức khỏe cộng đồng cho thế giới để tất
cả các nước có thể đưa ra quyết định tốt nhất nhằm bảo vệ công dân của
họ an toàn. Xét về nhiệm vụ này của WHO trong dịch virus corona, thì họ
đã thất bại. Họ cần phải chịu trách nhiệm về vai trò của mình trong việc
thúc đẩy tin sai lệch và giúp Trung Quốc Cộng sản che giấu một đại dịch
toàn cầu. Chúng ta biết Trung Quốc Cộng sản đang nói dối về số ca nhiễm
và số ca tử vong, những gì họ biết và thời điểm họ biết về con virus
này. Nhưng WHO chưa bao giờ bận tâm tới việc điều tra sâu thêm. Việc họ
không hành động gì đã trả giá bằng nhiều sinh mạng”. Ông Scott lên án một số quan chức WHO tán dương cách Trung Quốc như: Quan chức WHO Bruce Aylward gần đây đã tuyên bố: “Nếu
tôi bị nhiễm COVID-19, tôi muốn được điều trị tại Trung Quốc. Họ thực
sự, thực sự rất giỏi về điều trị bệnh này, và họ thực sự rất muốn giúp
đỡ”, ông Bruce Aylward nói thêm. Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus gần đây cũng khen ngợi Trung Quốc “minh bạch” trong cách xử lý bệnh dịch, cho dù Trung Quốc đã nhiều lần công khai sửa cách thức xác nhận bệnh nhân COVID-19.
Không thể xác minh được các số liệu mà ĐCSTQ đưa ra: Tại họp báo ngắn
của Nhà Trắng vào ngày 1/4, Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Robert C. OBrien
cho biết hiện nay Mỹ không thể xác minh số liệu dịch bệnh viêm phổi Vũ
Hán mà ĐCSTQ công bố.
Hôm 2/4, người dẫn chương trình Tucker Carlson của Fox News đã công bố bài viết tựa đề “Cuộc chiến tuyên truyền với Trung Quốc (ĐCSTQ) về virus corona mới có hậu quả lâu dài. Chúng ta sẽ tổn thất nặng nề”,
theo đó chỉ ra hiện nay ĐCSTQ đang xem dịch bệnh này như là cuộc chiến
để kiểm soát thế giới, đó là một cuộc chiến tuyên truyền với những hậu
quả lâu dài, cho đến nay phía Mỹ đã chịu tổn thất nặng nề. “Gần
đây, số trường hợp nhiễm COVID-19 mới ở Trung Quốc được xác nhận thấp
một cách kỳ lạ, thứ Năm tuần trước (26/3), truyền thông của ĐCSTQ đã
loan tin rằng chỉ có một trường hợp mới ở Bắc Kinh, bệnh nhân này đến từ
Mỹ”, Carlson chỉ ra, “Theo số liệu của ĐCSTQ,… tỷ lệ nhiễm ở Bắc Kinh là một phần một triệu (1/1000000), điều này có thể không?” Carlson
đặt câu hỏi, nếu thực sự ĐCSTQ kiểm soát được dịch bệnh thì tại sao hôm
27/3 họ lại tuyên bố đóng cửa tất cả các rạp chiếu phim trên toàn quốc?
Tại sao ngày 30/3 chính quyền Thượng Hải phải đóng cửa vô thời hạn hai
địa điểm du lịch nổi tiếng nhất của địa phương là tháp Thượng Hải và
tháp Ngọc phương Đông? “Chính phủ tuyên bố đã kiểm soát được dịch bệnh thì sao lại phải như vậy? Hành vi như vậy là biểu hiện của sự sợ hãi”, ông viết. Hoàng Lan từ Hà nội – Thoibao.de (Tổng hợp)
In this house where I grew up
With cozy chairs and broken cups
Memories piled up to the ceiling
Can they tell what I am feeling
I know this house outside and in
But three birds fly upon my skin
Lay my head down in the darkness
Like so many nights before this
In this bed where I rest
I'm homeless
This house I know best
But I'm homeless
My hunger it grows
And it won't let me go
And it burns in my chest
I'm homeless
Heavy steps on hardwood floors
Into my room trough broken doors
Try to leave this day behind me
But peace will never find me
In this bed where I rest
I'm homeless
This house I know best
But I'm homeless
My hunger it grows
And it won't let me go
And it burns in my chest
I'm homeless
I have a place I can call my own
That's where I go 'til the night is gone
I travel my mind and into my heart
Nobody knows when I go that far
In this bed where I rest
I'm homeless
This house I know best
But I'm homeless
My hunger it grows
And it won't let me go
And it burns in my chest
I'm homeless
Tôi có cô bạn học GL ở San Jose.Hômtrước có dịp điện thoại tôi hỏi cô :
"Sao mình đọc báo thấy bên Cali có nhiềungười VN không có nhà phải sống ngoài đườngvà xin ăn vậy?"
Bạn tôi nghe tôi hỏi vậy thì giọng nói của côcó vẻ khó chịu ,bạn nói
"Làm gì có chuyện đó ,báo nói xạo , nướcMỹ làm gì có người vô gia cư ngủ ngoàiđường phố . Nếu qua Mỹ mà không có nhà ởphải đi ăn xin thì sao ai cũng muốn đi hết vậy? Đọc báo phải dùng cái đầu suy nghĩ chớ.
Mình chẳng bao giờ thèm đọc báo việt...."
Bây giờ được đọc bài viết nầy. Tuy tác giảcó cho biết là câu chuyện và các nhân vật trongtruyện đều là hư cấu nhưng đó là do tác giảlấy xúc cảm từ hai bài tin tức của ký giảMark Emmons đăng trên báo San Jose Mercury News vàocuối tháng Mười và đầu thángMười Một, 2013. Có nghĩa là tại San Jose córất nhiều người sống ngoài đường lắm chứkhông phải là báo VN phóng đại chuyện không cónói có.
Tôi không biết tại sao cô bạn tôi lại dấudiếm tôi chuyện đó và có vẻ khó chịu trong
giọng nói khi trả lời câu hỏi của tôi? Tôi suynghĩ hoài sao cô bạn tôi lại bị chạm tự ái
cái điều mà ai khi đến Cali cũng đều thấychứ không phải chỉ biết qua báo chí VN .
Các bạn khác đang ở Cali thấy bài viết dưới đây là đúng hay sai?
BNL
Khách Sạn 22
KHÔI AN
Nhà văn Khôi An
Khôi An, giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2013, từng là một
thuyền nhân. Từ tuổi học trò, cô cùng người em gái phải rời bố mẹ, vượt
biển năm 1983. Mười năm sau, 1993, cô đã là một kỹ sư đại diện Intel đi “bàn giao kỹ thuật” cho các kỹ sư bản xứ tại phân xưởng Intel ở Penang, Mã Lai.
Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, Khôi An hiện là tác giả có lượng người đọc lớn nhất trên Việt Báo Online. Bài "Tình Nghĩa, Nghĩa Tình", giải danh dư 2009, trên 407 ngàn; Bài “Việc Ơi, Mi Ở Đâu?”, giải Vinh Danh Tác Phẩm 2010, trên 325 ngàn. Và mới nhất, bài “Những Đoạn Đường Cho Nhau”, một tự truyện về tình bạn giữa “đám con nít của Sài gòn thất thủ năm xưa”, giải Chung Kết 2013, chỉ mới sáu tháng, đã đạt gần 280 ngàn lượt người đọc.
Truyện này được viết từ những xúc động khi đọc hai bản tin của ký giả Mark Emmons đăng trên báo San Jose Mercury News
vào cuối tháng Mười và đầu tháng Mười Một, 2013. Tên nhân vật và chi
tiết trong truyện là hư cấu. Người viết trân trọng cám ơn ông Mark
Emmons và San Jose Mercury News. Hình từ trang Web của San Jose Mercury News: Những người không nhà đang lên “Khách Sạn 22.”
1.
Lisa choàng dậy, ngóc đầu nhìn. Xe bus vừa đi qua Palo Alto
Highschool, nghĩa là chỉ còn vài phút nữa thì tới trạm. Nó gạt cái chăn
mỏng sang một bên, chống tay ngồi dậy. Bên cạnh, Ba vẫn đang ngủ, đầu
dựa vào cửa kính, miệng hơi há ra.Trong giấc ngủ mà trông ổng cũng như
đang lo lắng chuyện gì, đôi lông mày nhíu lại. Lisa lặng lẽ xếp cái chăn
rồi nhét vào túi xách dưới chân.
Đèn trong xe bật sáng, tiếng nói quen thuộc từ chiếc loa tự động phát lên “Xe bus đang vào trạm Palo Alto Transit Center, trạm cuối của tuyến đường 22. Xin mọi người chuẩn bị xuống xe.”
Trong khoảnh khắc, trong xe ồn ào hẳn lên với tiếng ngáp, tiếng ho,
tiếng lôi kéo hành lý, tiếng càu nhàu. Ba nó dụi mắt lia lịa, gài lại áo
ấm rồi khoác mấy túi đồ đạc lên vai. Xe ghé trạm rồi từ từ ngừng lại.
Người ta đổ xô ra cửa, Lisa và Ba cũng hòa vào dòng người, xuống xe.
Lisa đút hai tay vào túi áo. Tháng Mười rồi, đứng ngoài trời đêm mà
không dấu kỹ thì chỉ một lát là hai bàn tay nó lạnh như nước đá. Từ xa,
hai con mắt khổng lồ,vàng rực của chuyến xe đi hướng Đông đã hiện ra sau
lớp sương mỏng. Lisa thở phào, nó sắp được chui vào trong xe ấm áp…
Chuyến xe về Eastridge Mall cũng gần đầy người. Như thường lệ, hai ba
con Lisa nhanh chân giành được băng ghế cuối. Nó ngồi sát cửa sổ, nhìn
ra ngoài. Con đường El Camino Real ở khúc này là đẹp nhất vì đi ngang
qua thành phố Palo Alto, nơi nó nghe nói rằng chỉ có những người giàu
kinh khủng mới có nhà ở đó. Xe đang đi dọc theo khoảng đất rộng hút mắt
với những cây thông thật cao, dọc hàng rào có treo những tấm hình rực rỡ
về trường đại học Stanford. Cái trường này nó biết vì mùa hè rồi trong
những ngày trời nắng ấm hai ba con nó có lang thang đi bộ từ bến xe bus
vô đó. Nó mê cái bãi cỏ mênh mông, xanh rờn ở phía trước tòa nhà mái đỏ
ngay giữa trường, nhìn xéo qua ngọn tháp cao có cái nóc tròn trông giống
như cây viết khổng lồ. Nằm ở đó nhìn lên thì trời xanh biếc, cây xanh
nõn nà, nhìn chung quanh thì ai cũng tươi tốt, mạnh khỏe, tự tin. Nó
nghĩ cảnh đó chắc giống như ở thiên đàng. Nó mê bãi cỏ đó đến nỗi có lần
buột miệng hỏi “Ba ơi, nữa lớn con xin vô học trường này, được không Ba?” Ba nhìn nó, miệng há ra mà không nói được tiếng nào, một lát sau ổng mới thốt nên lời “Ờ…ờ…được chứ con… Con ráng hết sức thì… chắc được…” Nghe nói vậy nhưng nó không tin tưởng lắm vì điệu bộ của Ba nó giống y hệt như lần nó hỏi “Ba ơi chừng nào Mẹ về?“. Chỉ khác là hồi đó nó mới sáu tuổi và chưa hiểu “chết” nghĩa là không bao giờ về nữa.
Hình từ trang Web của San Jose Mercury News: Những người không nhà đang lên “Khách Sạn 22"
Áp trán vào khung kính lạnh buốt và nhớ lại, nó nghĩ là muốn vô
trường Stanford thì nó phải có cây đũa thần. Mà cũng chưa chắc, vì nếu
cây đũa chỉ cho một điều ước thì nó sẽ ước cha con nó có một nơi để ở.
Nó rất sợ thời gian ngủ lang thang trên mấy băng ghế lạnh ngắt trong
những công viên tối thui. Có những đêm trời mưa lâm râm, hai ba con nó
nằm ngược đầu đuôi trên băng ghế, đắp chung tấm nylon. Tiếng mưa rơi lộp
độp trên nylon làm nó không ngủ được, thêm nữa nó cứ sợ ngủ quên mà
trời mưa lớn thì ướt hết sách vở ở trong cái backpack gối dưới đầu. Sau mấy đêm như vậy, giờ hễ thấy trời âm u chuyển mưa là hai lòng bàn chân nó tự nhiên lạnh ngắt.
Cũng may mà hai cha con nó khám phá ra Khách Sạn 22.
Đó là cái tên mà những người không nhà đặt cho tuyến xe bus số 22.
Buổi chiều hôm đó, Lisa cứ nấn ná trên bãi cỏ xanh của trường
Stanford nên tới hơn 8 giờ tối mới lên xe bus 22. Hai cha con định đi về
khu phía Đông San Jose kiếm chỗ ngủ để ngày mai Ba còn đi xin việc làm ở
mấy cái chợ Á châu gần đó. Lên xe, nó ngờ ngợ vì thấy xe đông hơn hẳn
những chuyến bình thường, và ai cũng mang nhiều đồ đạc. Một bà ngồi ở
băng ghế trước còn có cả một cái xe đẩy chất túi xách, chăn mền. Hơn hai
tiếng sau, xe ghé trạm cuối ở Eastridge Mall, nó thấy phần đông khách
trên xe lại xếp hàng chờ chuyến xe đi ngược lại. Lúc đó, hai ba con nó
mới hỏi thăm và biết là có ba chiếc xe bus chạy vòng vòng trên tuyến
đường này cho tới sáng. Từ ngày đó, hai cha con nó gia nhập Khách Sạn
22.
Đây là tuyến xe duy nhất chạy suốt ngày đêm của quận hạt Santa Clara,
cũng là tuyến đông khách nhất và chạy con đường dài nhất. Bắt đầu từ
Eastridge Mall ở phía Đông thành phố San Jose xe chạy qua đường Tully,
quẹo trái đường King, dọc theo đường Santa Clara qua downtown San Jose,
nối qua đường Alameda, lên ElCamino Real, chạy qua ba thành phố Santa
Clara, Sunnyvale, Mountain View trước khi vào thành phố Palo Alto rồi
ghé vô trạm chót.
Bây giờ thì Lisa rành lắm rồi. Nó biết rõ đi một chuyến xe thì phải trả hai đôla. Nhưng hầu hết những người trên Khách Sạn 22
đều dùng vé tháng, mỗi tháng bảy chục đô la. Valley Transportation
Authority của quận hạt Santa Clara, mà mọi người gọi là VTA, thỉnh
thoảng còn cho những người không nhà hoặc những người sắp mất chỗ ở một
tấm vé dùng được trong ba tháng. Mấy tấm vé miễn phí đó cũng hiếm hoi
như một chỗ ngủ trong những nhà tạm trú (homeless shelter). Dù
sao, chỉ tốn bảy mươi đô la mà có phương tiện đi lại và chỗ ngủ trong cả
một tháng dài, đối với cha con nó lúc này, là một sự may mắn và vô cùng
quan trọng.
2.
Dù đã lang thang không nhà gần năm tháng, Lisa vẫn không nghĩ hai cha con nó là người homeless. Nó thấy chữ “homeless” nghe buồn bã quá, và chỉ hợp với những người chấp nhận là từ nay về sau họ sẽ không có nhà ở nữa. Ba con nó là những người “between homes”, nghĩa là đang kiếm chỗ ở.
Hồi xưa, lúc còn Mẹ, gia đình nó cũng có “home” trong một khu chung
cư rất dễ thương, ở gần cái công viên thật rộng. Cuối tuần Ba tập cho nó
chạy xe đạp còn Mẹ thì trải khăn trên thảm cỏ xanh rờn và nướng thịt
bay mùi thơm phức. Tới giờ thỉnh thoảng nó vẫn còn nằm mơ thấy Mẹ cười
thật tươi dưới tàn lá xanh lấp loáng ánh nắng công viên, và khi tỉnh dậy
nó gần như chắc chắn là trong mơ nó đã ngửi thấy mùi thịt nướng.
Ngày đầu tiên nó vô lớp Một, Mẹ nó còn dắt nó đi học, còn đứng lấp ló
ngó chừng, khi thấy nó không khóc Mẹ mới đi làm. Ngày Giáng Sinh năm đó
nó còn vẽ tấm hình có nó, Ba, và Mẹ đánh son đỏ chót thiệt là đẹp. Vậy
mà chỉ vài tháng sau Mẹ vô nhà thương. Bữa cô Cindy, em của Ba, hớt hải
chạy vô xin cho nó về thăm Mẹ, cô giáo nắm tay nó và nói “Poor baby” (tội nghiệp cưng). Đó là lần đầu tiên nó thấy Ba khóc, nước mắt chảy ròng ròng. Và đó cũng là lần chót Mẹ mở mắt ra nhìn nó.
Sau đó Ba con nó dọn về ở chung với cô Cindy và chú Ben. Những chuyện
xảy ra trong vài năm sau khi Mẹ mất, Lisa chỉ nhớ lác đác, tựa như đầu
óc nó lạc trong một giấc ngủ dài sau khi Mẹ ra đi. Nhưng những chuyện gì
đã nhớ thì nó nhớ rõ, thí dụ như là nó mới vô lớp Bốn thì Ba bị đau
lưng. Chú Ben nói tại Ba làm cực, khiêng nặng mà không đeo thắt lưng bảo
vệ. Ba bịnh chưa hết thì chú Ben mất việc làm. Ngày chú tìm được việc
làm ở xa, hai cô chú và mấy đứa con phải dọn đi. Cô Cindy ôm hôn nó và
nói “Con ráng ngoan nha”. Giọng cổ nghẹn ở mũi, nó nghĩ cổ nói vậy để khỏi khóc chứ ở chung mấy năm trời, cổ biết lúc nào nó chẳng ngoan.
Từ đó, hai cha con dọn một qua căn phòng nhỏ xíu. Ba vẫn đau lưng rề
rề. Ba thuờng phải nghỉ làm, nằm một mình trong căn phòng đóng cửa tối
mờ. Một ngày kia đi học về nó thấy trước nhà dán một phong thư. Đem vô
đưa Ba coi, Ba không nói tiếng nào. Mãi đến khi ăn xong bữa tối Ba mới
lấy thùng dọn đồ đạc vô và nói mình không có trả tiền nhà tháng rồi, chủ
nhà gởi thư bắt dọn đi.
Bữa
đầu hai cha con tới Commercial Street Inn ở San Jose. Sau khi đứng chờ ở
một hàng dài, tới phiên hai cha con nó, cô thư ký lắc đầu:
- Ở đây là nơi tạm trú của các bà mẹ có con nhỏ.
Ba nó nài nỉ:
- Con tôi cũng nhỏ nhưng mẹ nó chết rồi. Cô làm ơn!
Cô ta vẫn lắc đầu:
- Mỗi phòng có bốn, năm đàn bà, con nít ở chung, làm sao tôi cho ông vô? Mà không có ông, ai chịu trách nhiệm cho con bé?
Thấy cha con nó ngần ngừ, ngơ ngác, không biết đi đâu, cô thư ký
thương tình cho nằm đỡ dưới đất ngay trong phòng chờ đêm hôm đó. Hôm sau
hai cha con lại dắt nhau đi.
Ba dắt nó vô thư viện coi nhờ Internet và xin tài liệu để đi tìm những shelter (nhà tạm trú) khác. Được bà coi thư viện tốt bụng in ra cho một danh sách các shelter
trong quận Santa Clara con Lisa mừng quá. Nhìn thấy tới mười chỗ trong
danh sách, nó chắc là cha con nó sẽ tìm được một nơi ở tạm vài tuần.
Nhưng coi vậy mà không phải vậy…
Tuần lễ đó, hai cha con nó chỉ được ngủ trong shelter có hai ngày vì ở đâu cũng đầy người, nếu tới sau sáu giờ thì chắc chắn không còn giường trống. Có những shelter chỉ dành riêng cho những người bị bệnh tâm thần, và chỉ có một shelter
dành cho gia đình chịu cấp phòng cho cha độc thân và con nhỏ. Có lần nó
hỏi tại sao quận Santa Clara có tới hai chỗ cho những người mẹ có con
nhỏ mà không có chỗ nào dành cho cha với con nhỏ, cô thư ký suy nghĩ một
chút rồi nói:
- Bởi vì hầu hết những người có con nhỏ đến nhờ giúp đỡ đều là đàn
bà. Em thông minh lắm, nhưng rất tiếc tôi không giúp được em. Người ta
đặt ra những chương trình để phục vụ số đông. Cha con em là trường hợp
đặc biệt.
Nó thấy buồn nhưng chỉ nắm tay Ba và trả lời: Vâng, cha của con là người rất đặc biệt.
Chỉ có một câu vậy thôi mà cả hai người lớn, cha nó và cô thư ký, đều chớp mắt như muốn khóc.
Trong mấy tháng cha con nó ngày nào cũng vô thư viện tìm thêm tài liệu về những shelter
rồi đi xin khắp nơi. Nhờ đọc nhiều nên nó biết được là cứ mỗi đêm ở
trong quận Santa Clara có tới hơn năm ngàn người không nhà cần chỗ ngủ.
Mỗi shelter thường chỉ có mấy chục phòng, và có những nơi chỉ mở
cửa vào mùa Đông. Hèn gì mà cha con nó thường phải ghi tên chờ tới
phiên, có khi cả mấy tuần mới được.
Thời đó, cứ sau bữa ăn trưa là hai cha con lo tìm chỗ ngủ. Đi mấy
chuyến xe bus mới tới nơi, người ta hết chỗ, đứng ngẩn ngơ vài phút rồi
lại ráng đoán xem chỗ nào còn chỗ, leo lên xe đi tiếp. Rồi đêm xuống,
vẫn còn ngoài đường, hai cha con thất thểu dắt nhau kiếm tòa nhà nào có
chút mái che và sáng sủa cho đỡ nguy hiểm, rồi ráng quấn chăn cho ấm và
ráng ngủ. Có nhiều đêm nó biết Ba sợ cho nó, bắt nó nằm vô sát vách rồi
lấy chăn trùm kín mít. Vậy mà khi nó giật mình thức giấc vẫn thấy Ba mở
mắt nằm thao thức.
3.
Từ khi có Khách Sạn 22 làm nơi trú mỗi đêm, Lisa thấy đời sống của nó khá hơn nhiều.
Lúc đầu nó hơi khó ngủ vì xe cứ chạy rung rung rồi lại thắng ken két.
Mỗi lần tới trạm loa phóng thanh còn phát tiếng nhắc nhở làm nó giật
mình hoài. Những khi không ngủ được nó ngồi ngắm các hành khách. Lúc đầu
khuya còn có những người đi làm ca đêm hoặc đi chơi về trễ. Những người
này có vẻ vội vã, họ thường chăm chú bấm lia lịa trên điện thoại di
động trong suốt chuyến xe. Qua hai giờ đêm, xe chỉ còn toàn là những
người đi xe mà không có chỗ đến như cha con nó. Họ ngồi gật gù trong
giấc ngủ chập chờn hoặc nằm co ro trên các băng ghế. Rồi nó cũng từ từ
nằm xuống, gối đầu lên chiếc backpack, và thiếp đi.
Sau vài tuần nó đã quen. Nó có thể ngủ say nhưng luôn thức dậy khi xe tới bến chót, rồi lại ngủ tiếp trên chuyến xe ngược lại.
Điều làm Ba nó mừng nhất là trên xe bus an toàn. Về phần nó, nó thích
nhất vì Khách Sạn 22 giúp mọi chuyện trở nên đều đặn. Mỗi sáng nó đi xe
tới trường học, chiều về đón xe bus tới thư viện ở đường Alum Rock học
bài. Tới giờ thư viện đóng cửa thì nó đi bộ qua tiệm Goodwill ngay gần
đó. Tiệm này là nơi bán đồ cho người nghèo, những ngày Ba không đi xin
việc thì ổng làm không có lương ở đây.
Những người lái xe chuyến 22 đều biết rõ là nhiều người không nhà
dùng chiếc xe làm nơi ngủ nhưng họ không làm khó dễ. Chỉ cần những “hành khách đi không bao giờ tới”
này tuân theo luật lệ, không ăn uống, hút thuốc, xả rác, hay làm ồn ào
trên xe. Ông Tom, một trong những người lái xe, có lần nói:
- Đối với tôi, những người không nhà cũng như mọi hành khách khác.
Nếu họ có vé thì họ được đi xe. Thường thường họ đều là người tốt, chỉ
đang gặp khó khăn.
Thoát khỏi nổi lo lắng về chỗ ngủ đeo đuổi suốt ngày, Lisa học giỏi
hơn trước. Có lẽ nhờ ngày nào cũng học trong thư viện nên năm nay nó đạt
nhiều điểm cao nhất. Từ khi khai trường vô lớp Năm, nó thường xuyên
được điểm A. Lần đi họp phụ huynh về, Ba nó ôm nó thật chặt rồi nói “Ba thiệt không dám tưởng tượng là con giỏi vậy!”
Bạn bè nó không ai biết là nó không có nhà, có lẽ vì hai cha con nó
luôn giữ sạch sẽ, gọn gàng. Ngày nào sau giờ học nó cũng tới một trung
tâm sinh hoạt cộng đồng có hồ bơi và phòng tắm cho người đi bơi. Nó hòa
vô đám người đó tắm rửa rồi giặt quần áo, vắt khô bỏ vô bịch, sau đó
trải một tấm nylon phơi lén ở cái bãi đậu xe đằng sau Goodwill.
Từ hồi tháng Chín, mỗi sáng khi xuống xe ở trạm gần trường, nó đều
gặp một cặp vợ chồng với một đứa con trai nhỏ đón xe ở đó. Đứa bé chắc
đang học lớp Một, giống như nó thời còn Mẹ. Lần đầu tiên nó nhìn họ từ
trên xe bus, bà mẹ đang cúi xuống gài lại áo lạnh cho thằng bé. Không
hiểu sao nó thấy cái cử chỉ đó, cái dáng điệu đó, giống in như mẹ nó
ngày xưa. Lần đó, sau khi xuống xe, nó chậm bước nhìn họ cho rõ. Từ đó,
lần nào gặp họ nó cũng phải nhìn, vừa nhìn vừa thầm mong cái buồn buồn
xốn xang trong bụng đừng hiện ra trong con mắt. Có lẽ vì nó nhìn họ
hoài, họ cũng nhớ mặt nó. Gần đây, ngày nào hai bên cũng nói Hello chào
nhau. Thỉnh thoảng có ngày không gặp họ, nó cảm thấy chút gì như là mong
nhớ…
Một đêm cuối tháng Mười, trên Khách Sạn 22 xuất hiện vài khuôn mặt lạ. Họ tự giới thiệu là phóng viên của báo San Jose Mercury News,
nghe nói về nơi này và muốn tìm hiểu thêm. Lisa không muốn nhắc đến
chuyện không có nhà nên kéo chăn che mặt, làm bộ ngủ. Ba chỉ miễn cưỡng
trả lời vài câu hỏi và không đưa tên tuổi gì hết.
4.
Lá phong trên hàng cây dọc con đường Alameda đã đổi màu, cửa kính của
các nhà hàng đã xuất hiện hình vẽ gà tây bên cạnh những trái bí rợ. Màu
cam, màu đỏ của mùa lễ làm Lisa thấy buồn buồn. Cái vui vẻ, ấm áp của
người ta làm nó chợt nhớ rằng lâu lắm rồi nó không được nhìn thấy một
nồi súp đang bốc khói, trên cái lò cháy đỏ, trong một căn bếp. Nơi mà
các gia đình quây quần ăn bữa tối…
…Thứ Bảy, buổi sáng trời nắng ấm. Hai cha con nó xuống xe ở đường
Santa Clara rồi đi bộ tới công viên Cesar Chavez. Có một nhóm người đang
phát những thức ăn nóng tại đó. Nghe nói có súp đậu, gà nướng, khoai
tán, và cả bánh nhân bí đỏ nữa. Những món ăn tuyệt vời, chỉ nghĩ thôi mà
đã phát thèm! Nó nắm tay Ba nối đuôi xếp hàng, và háo hức chờ đợi. Chỉ
còn năm, bẩy người nữa là tới phiên nó.
Bỗng tim nó thót lại!
Nó vừa nhìn thấy bà-mẹ-của-thằng-bé mà nó gặp hàng ngày đang tươi
cười đứng trong đám múc đồ ăn cho đoàn người không nhà. Nó lôi Ba tách
khỏi hàng, quay ngoắt đi, vội vàng như chạy trốn. Ba nó vừa rảo bước
theo vừa hỏi “Sao vậy? Cái gì vậy? Lisa?” Nó không nói gì, chỉ
cắm đầu đi. Qua một khúc quẹo, khi biết chắc là bà ta không thể thấy hai
cha con nó, Lisa mới đứng lại. Rồi tự nhiên nó thấy giận. Giận vì mình
không có nhà, giận vì mình sợ người ta biết, giận vì mình đã làm Ba mất
một bữa ăn ngon. Nó bật khóc nức nở…
- Lisa, con ăn đi!
Tiếng Ba nó nhắc nhở làm nó trở về hiện tại. Nó đang ngồi trong một
nhà hàng sang trọng ngay trung tâm thành phố San Jose, đối diện với ông
Sam, bà Nancy,và thằng bé Danny (bây giờ nó đã biết tên của họ.)
Ánh mắt của bà Nancy thật là vui và ấm áp. Nhưng nó vẫn thấy ngại ngùng,
thắc mắc không hiểu tại sao họ cất công mời Ba và nó đi ăn. Không lẽ bà
Nancy đã thấy nó bỏ chạy từ đoàn người xếp hàng xin thức ăn hôm nọ, và
muốn đền bù cho hai cha con một bữa?
Sáng hôm qua, thứ Sáu, Ba và nó cũng mỉm cười chào gia đình thằng bé như mọi ngày. Bỗng ông Sam tiến tới bắt tay Ba rồi nói:
- Chào ông. Tôi là Sam, đây là vợ tôi, Nancy, và cháu trai Daniel.
Chúng ta biết nhau khá lâu rồi, hôm nay tôi muốn được hỏi tên ông và
cháu gái.
- Chào ông bà. Tôi là John, con gái tôi là Lisa.
Sau vài câu trao đổi, họ mời cha con nó đi ăn vào ngày mai. Ba nó
cũng rất ngạc nhiên, ấp úng từ chối. Nhưng họ thuyết phục mãi, và bây
giờ cha con nó đang ngồi đây.
Dù sao những món ăn trên bàn cũng quá hấp dẫn, và vẻ cởi mở, ân cần
của hai ông bà cũng không có dấu hiệu gì đáng lo. Lisa bắt đầu cắn vào
miếng thịt gà vàng rộm và mỉm cười với thằng bé Danny.
Khi Lisa vét xong muỗng kem tráng miệng cuối cùng, bà Nancy ngồi thẳng lên. Bà nhìn Lisa, rồi nhìn Ba, rồi nói:
- Cách đây hai tuần tôi thấy hình ông và cháu Lisa trên báo San Jose Mercury News.
Lisa nghe máu chạy một cái rần lên mặt. Nó không biết mặt nó đang đỏ
bừng hay tái mét. Bên cạnh nó, Ba cũng có vẻ sững sờ. Hai cha con mở to
mắt nhìn những người phía bên kia bàn.
Bà Nancy phác một cử chỉ như muốn nắm lấy tay nó. Bà tiếp tục nói, thật dịu dàng:
- Tôi có đưa bài báo đó cho nhà tôi coi. Ổng là giám đốc chương trình
của một cơ quan thiện nguyện tên là Dịch Vụ Về Chỗ Ở Vùng Vịnh, và tôi
là giáo sư ở trường Đại Học San Jose. Chúng tôi muốn giúp ông và cháu
rời khỏi chiếc xe bus 22. Từ đó tới nay, chúng tôi đã gọi cho những
người quen biết và tìm được một nơi có thể giúp ông và cháu. Thứ Hai,
mời ông tới văn phòng….
5.
Bây giờ hai cha con Lisa đã được cấp một căn phòng tại một nơi tạm
trú cho các gia đình đang gặp khó khăn. Trong thời gian ở đây, Ba nó
được đi học những lớp dạy nghề, và người ta hứa sẽ giúp Ba đi kiếm việc.
Mỗi khi nghĩ lại, Lisa thấy có nhiều việc liên hệ với nhau một cách
diệu kỳ. Không biết có phải Mẹ đã đưa đẩy cho nó quen được những người
tốt bụng để họ giúp đỡ cha con nó hay không.
Bây giờ ước mơ của nó là khi lớn lên sẽ làm giám đốc chương trình
giúp đỡ nhà cửa cho người nghèo, giống như người ân nhân của nó. Khi đó,
nó cũng có thể làm điều kỳ diệu cho những đứa bé không nhà khác, những
đứa bé mà nó biết là có rất nhiều ở khắp nơi. Nó tin là nó sẽ làm được,
chỉ cần ráng học thật giỏi và quyết tâm.
Và Lisa còn học được một điều mới nữa trong thời gian nương náu trên Khách Sạn22.
Rằng, có những người thật sự có chiếc đũa thần, nhưng khi mới gặp mình không thấy được.
Bởi vì, chiếc đũa đó, họ cất ở trong tim.
Khôi An
vietbao.com
Những bức hình khiến bạn cảm ơn cuộc đời vì ít ra mình còn may mắn hơn khối người
Mỗi
ngày thức dậy, bạn hãy cảm ơn trời đất vì cuộc đời của mình còn may
mắn. Bởi ở một nơi nào đó trên trái đất, có vô số người phải đấu tranh
từng giây từng phút để giành lấy sự sống của họ.
Trong lúc đợi khách ở đường Nguyễn Huệ, người chạy xe ôm tranh thủ ngồi nghỉ và nghe một bài hát – Ảnh: Daubao
Bãi rác ở Bantar Gebang (Indonesia) là nơi sinh sống của hơn 3000 gia đình nghèo
Niềm vui của những đứa trẻ khi chơi đùa tại…bãi rác nơi mình đang sống
Cậu
bé Ahmad, 7 tuổi phải ngủ tại vỉa hè trên đường biên giới Hungary và
Áo. Ngôi nhà của em đã bị bom đạn phá huỷ và người em trai đã qua đời –
Ảnh: Shutterstock
Đôi bàn tay lấm lem bùn đất của những người lao động nghèo để tìm những gì có giá trị còn sót lại trong bãi rác
Ánh mắt ám ảnh và cả bộ quần áo lấm lem khói bụi của cậu bé công nhân trong nhà sản xuất nồi
Có những thứ tuy rất bình thường với chúng ta nhưng lại với người khác lại vô cùng giá trị
Khi có một cuộc sống đủ đầy, hãy nghĩ về những đứa trẻ không có cái mà ăn
Đêm giao thừa của những người lao động nghèo nơi phố thị – Ảnh Dân trí
Nhiều người phải chen chúc nhau thậm chí đối mặt với nguy hiểm để tìm vàng ở phía tây Bờ Biển Ngà để mong thoát nghèo
Hãy cảm ơn cuộc đời vì mỗi sáng thức dậy bạn vẫn còn nước sạch để uống và cơm ngon để ăn
Người hạnh phúc là người biết vượt qua những bi kịch để tìm thấy niềm vui trong cuộc sống