Kính gửi quý anh chị một bài thơ rất bùi ngùi cảm xúc của anh Trần Văn Lương,
Gió, mây, chợt đến rồi chợt bay, người từ đâu đến và người rồi cũng ra đi.
Có khi lá vàng ngồi khóc lá xanh...
Nhớ ngày nào em gái tôi mời chúng tôi đến thăm em Thuận tại Arcachon, hình chụp trong Youtube bên dưới và một số ảnh chụp về biển rất đẹp.Thế mà em đã ra khơi không hẹn ngày trở lại và tôi vẫn luôn yêu miền biển và luôn nhớ về em trong nỗi nhớ khôn nguôi.
"Gió tưởng chừng thấy lại,
Qua nắng quái lung linh,
Khung cảnh thật thanh bình
Của cuộc tình tỉnh lẻ."
Thơ Trần Văn Lương
Lần đầu tiên nghe cái tên Hoa Nắng, tôi nghe cái tên mà không tưởng tượng được thế nào là Hoa Nắng, cho đến một ngày chợt không hẹn mà tìm thấy những đoá hoa tuyệt vời này, lung linh toả sáng trong nước, dưới ánh mặt trời và hôm nay, tôi biết rằng vạn vật luôn biến ảo cho chúng ta những rung động về thế giới muôn màu.
Em Thuận đã ra đi thật xa, những Em vẫn luôn toả sáng như những chiếc Hoa Nắng muôn màu đang tung tăng trên những con sóng xa khơi.
"Trên Cành Gió Khóc
Thu lỡ thì rách rưới,
Lá tức tưởi lìa rừng,"
(thơ Trần Văn Lương)
Một chút tâm sự khi đọc bài thơ của anh Lương và dù đêm đã khuya, tôi cũng đã gửi gắm cho Em đọc một bài viết cho bé Minou của chị.
Kính gửi quý anh chị một bài thơ của anh Trần Văn Lương với sáu thứ tiếngđưa chúng ta chìm vào câu chuyện bằng thơ.
Còn nỗi buồn nào hơn nỗi buồn mất quê hương, ở nơi đó có những người thân, người thươngvà nỗi chờ qua bao nhiêu năm tháng gần như tuyệt vọng.
Người lưu vong, nhất là cào cái tuổi gần đất xa trời thì người ta càng tuyệt vọng, chúng ta tìm thấy đầy đủ vào lời mở đầu của bài thơ mà anh Lương gửi đến chia sẻ với ai cùng cảnh ngộ.
"Đừng thương
khóc chuyện qua đường,
Hãy thương khóc một quê hương không còn."
(thơ Trần Văn Lương)
ou
"Mais quand l'ennemi t'a rendu
Exilé dans ta patrie même,
Pleure et pleure donc, le cœur blême,
Pour ce pays à jamais perdu."
Kính gửi
đến quý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:
Đừng thương
khóc chuyện qua đường,
Hãy thương khóc một quê hương không còn.
I. Cóc cuối tuần Phú Lang Sa:
Ne Pleure Pas
Ne pleure pas quand le soleil,
Sa lueur enfin tarie, se cache.
Car demain, fidèle à sa tâche,
Reviendra ce disque vermeil.
Quand la lune un soir disparaît,
Ne pleure pas sa sombre absence.
Car bientôt, avec grande aisance,
Reparaîtra son bel attrait.
Quand le vent d'automne survient,
Dénuant l'arbre de son feuillage,
Ne pleure pas, car ce pillage
Finira plus vite qu'il vient.
Et quand ces beaux oiseaux s'en vont
Pour rejoindre un autre rivage,
Sache que ce n'est qu'un voyage.
Ne pleure pas, ils reviendront.
Mais quand l'ennemi t'a rendu
Exilé dans ta patrie même,
Pleure et pleure donc, le cœur blême,
Pour ce pays à jamais perdu.
Trần Văn Lương
Cali, 7/2021
II. Phỏng
dịch thơ Việt:
Đừng Than
Khóc
Đừng than khóc khi mặt trời khuất dạng,
Cuốn mang theo những giọt nắng úa tàn,
Vì ngày mai, khi sương sớm dần tan,
Sẽ lại thấy ánh hồng lan khắp chốn.
Mảnh trăng đó cũng có ngày ẩn trốn,
Đừng âu sầu, đừng chộn rộn khóc than,
Chỉ vài hôm, trăng sẽ lại an nhàn
Trở về giữa lối ngàn sao lấp lánh.
Khi ngọn gió thu vút qua lành lạnh,
Vặt rừng cây trụi lá, nhánh khô phơi,
Đừng khóc than, cảnh xơ xác tả tơi
Sẽ biến mất nhanh như thời mới đến.
Khi những cánh chim giã từ từng chuyến,
Để tìm về một bến đỗ xa xôi,
Đây chỉ là chia cách tạm mà thôi,
Đừng than khóc, chúng rồi quay trở lại.
Nhưng khi bị lũ giặc thù vô loại,
Bắt lưu đày trên dải đất yêu thương,
Hãy vắt tim, dốc hết lệ đoạn trường,
Khóc cho một quê hương không còn nữa.
Trần
Văn Lương
Cali, 7/2021
III. Phỏng
dịch thơ Tây Ban Nha: (endecasílabos)
No Te Lamentes
No te lamentes cuando el sol se pone,
Después de disipar su luz divina,
Porque mañana, fiel a su rutina,
De nuevo el disco celeste se expone.
Cuando se esconde la luna chiquilla,
No lamentes su corta y oscura ausencia,
Porque pronto, con gran aplomo y gracia,
Reaparecerá esta maravilla.
Cuando el viento glacial de otoño viene,
Al bosque de sus hojas despojando,
No te lamentes. Como está cambiando
El clima, pronto el botín se detiene.
Y cuando emigran las aves hermosas
A alguna costa cálida y amigable,
Sepa que es solo un viaje inevitable.
No te lamentes, volverán con rosas.
Pues si tu tierra natal es vendida
Y el enemigo te ha en ella exiliado,
Ve a lamentar, el corazón quebrado,
Tu patria ahora por siempre perdida.
Trần Văn Lương
Cali, 7/2021
IV. Phỏng
dịch thơ Anh văn: (iambic pentameter)
Don't Cry
Don't cry, when at day's end, you see the sun
Collect his fading rays and sink away,
Because, as soon as looms a fresh new day,
This red and blazing disc resumes his run.
When suddenly the moon cannot be seen,
Don't cry for her short-lived retreat from view,
Because in time she will appear anew,
Displaying her old grace and charming sheen.
When that cold autumn wind arrives and strips
The trees of their last leaves and keeps them bare,
Don't cry, because it's just a little flare
Which ends as quickly as the weather flips.
And when these migrant birds begin to turn
To find a distant warm and friendly shore,
Remember, it's a trip, no less no more.
Don't cry, when spring appears, they will return.
However, when right in your native land
The devils exile you through threats and fears,
Then squeeze your heart for all your bloody tears
To mourn this lost forever fatherland.
Trần Văn Lương
Cali, 7/2021
V.Phỏng dịch thơ Latin: (dactylic hexameter) (*)
Noli Flere
Quando sol sub horizonte denique recedit
Et solaris scintilla lentaomninoevanescit,
Noli flere, quia cras cum suo moduoperandi,
Statim in caelum illa caelestis stella resurgit.
Quando luna per aliquot noctes abolescit,
Noli flere illam absentiam temporariam,
Quia actutum amplifice denuo resurget,
Cum elegantia vetera et fulgore venusto.
Quando ventus autumni advenit derepente,
Et tota folia floresque in silva relegat,
Noli flere. Cum ver denique cambire coepit
Caelum, natura iterum vultum novum habebit.
Et quando aves, ut hoc frigus durum eludant,
Incipiunt migrare ad nova litora calda,
Noli flere. Hoc iter est solum temporarium.
Cum florescunt veris plantae, hilare revenient.
Sed si ab inimicis occupata est tua terra
Et in ea ipsa infeliciter factus es exul,
Cordis sanguinem in lacrimas convertere debes
Ut lamenteris amissum aeternum patriae hujus.
Trần
Văn Lương
Cali, 7/2021
(*)Ghi
chú:
Phân nhịp (scan) ra các pieds (dactyl: D,
spondee: S)