caroline thanh huong

caroline thanh huong
catbui

Libellés

Affichage des articles dont le libellé est nhạc Phạm Đức Nghĩa. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est nhạc Phạm Đức Nghĩa. Afficher tous les articles

vendredi 22 octobre 2021

Caroline Thanh Hương giới thiệu bài thơ Trên Cành Gió Khóc của anh Trần Văn Lương và nghe nhạc phẩm Mây của Phạm Đức Nghĩa.

Kính gửi quý anh chị một bài thơ rất bùi ngùi cảm xúc của anh Trần Văn Lương,

Gió, mây, chợt đến rồi chợt bay, người từ đâu đến và người rồi cũng ra đi.

Có khi lá vàng ngồi khóc lá xanh...

Nhớ ngày nào em gái tôi mời chúng tôi đến thăm em Thuận tại Arcachon, hình chụp trong Youtube bên dưới và một số ảnh chụp về biển rất đẹp.Thế mà em đã ra khơi không hẹn ngày trở lại và tôi vẫn luôn yêu miền biển và luôn nhớ về em trong nỗi nhớ khôn nguôi.

"Gió tưởng chừng thấy lại,

Qua nắng quái lung linh,

Khung cảnh thật thanh bình

Của cuộc tình tỉnh lẻ."

Thơ Trần Văn Lương

Lần đầu tiên nghe cái tên Hoa Nắng, tôi nghe cái tên mà không tưởng tượng được thế nào là Hoa Nắng, cho đến một ngày chợt không hẹn mà tìm thấy những đoá hoa tuyệt vời này, lung linh toả sáng trong nước, dưới ánh mặt trời và hôm nay, tôi biết rằng vạn vật luôn biến ảo cho chúng ta những rung động về thế giới muôn màu.

Em Thuận đã ra đi thật xa, những Em vẫn luôn toả sáng như những chiếc Hoa Nắng muôn màu đang tung tăng trên những con sóng xa khơi.

 

"Trên Cành Gió Khóc

     

Thu lỡ thì rách rưới,

Lá tức tưởi lìa rừng,"

(thơ Trần Văn Lương)

Một chút tâm sự khi đọc bài thơ của anh Lương và dù đêm đã khuya, tôi cũng đã gửi gắm cho Em đọc một bài viết cho bé Minou của chị.

Caroline Thanh Hương

21 tháng 10 năm 2021

tt 

 

Kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.

 

Dạo:

     Lần tìm bóng dáng ngày xanh,

Chỉ nghe gió cũ trên cành khóc than.

 

 

Cóc cuối tuần:

 

 

Trên Cành Gió Khóc

     

Thu lỡ thì rách rưới,

Lá tức tưởi lìa rừng,

Chim lách chách không ngừng,

Mây lừng khừng ngái ngủ.

     

Gió quay về chốn cũ,

Ủ rũ ngóng người qua.

Trong nắng xế nhạt nhòa,

Bước ai già run rẩy.

     

Bóng cùng người chống gậy,

Lẩy bẩy dắt nhau đi.

Người lẩm cẩm rầm rì,

Bóng lầm lỳ chẳng cãi.

      

Gió tưởng chừng thấy lại,

Qua nắng quái lung linh,

Khung cảnh thật thanh bình

Của cuộc tình tỉnh lẻ.

              x

          x      x     

Gió xưa thường lặng lẽ,

Nhìn đôi trẻ vấn vương,

Bịn rịn phút tan trường,

Dù lời thương chưa ngỏ.

     

Chợt đầu thu lá đổ,

Pháo đỏ tiễn đò ngang,

Trai hụt hẫng bàng hoàng,

Buồn lang thang bỏ học.

     

Sau chuỗi ngày trằn trọc,

Thân khó nhọc lên đường,

Gội nắng với dầm sương,

Vết thương mình riêng biết.

     

Mấy mươi năm biền biệt,

Người sống chết ai hay.

Riêng gió vẫn về đây,

Trên cành cây ngóng đợi.

      

Để mỗi lần thu tới,

Lại tiếp nối nghẹn ngào.

Hai cánh én ngày nao,

Chưa bao giờ ghé tổ.

              x

          x      x     

Lại một mùa lá đổ,

Gió buồn khổ trên cành.

Cây phượng nhỏ ngày xanh,

Nay đã thành cổ thụ.

     

Và chàng trai năm cũ,

Đà lụ khụ tám mươi.

Người yêu dấu một thời,

Vẫn cuối trời khuất lối.

     

Nhìn tấm thân già cỗi,

Đang gắng gỏi một mình

Từng bước mỏn chông chênh,

Gió trên cành bật khóc.

      Trần Văn Lương

         Cali, 10/2021

jeudi 12 août 2021

Caroline Thanh Huong vous présente une poésie en 6 langues du poète Trần Văn Lương: Ne Pleure Pas et une vieille chanson Em Gắng Chờ.

tt 

Kính gửi quý anh chị một bài thơ của anh Trần Văn Lương với sáu thứ tiếngđưa chúng ta chìm vào câu chuyện bằng thơ.

Còn nỗi buồn nào hơn nỗi buồn mất quê hương, ở nơi đó có những người thân, người thươngvà nỗi chờ qua bao nhiêu năm tháng gần như tuyệt vọng.

Người lưu vong, nhất là cào cái tuổi gần đất xa trời thì người ta càng tuyệt vọng, chúng ta tìm thấy đầy đủ vào lời mở đầu của bài thơ mà anh Lương gửi đến chia sẻ với ai cùng cảnh ngộ.


     "Đừng thương khóc chuyện qua đường,

Hãy thương khóc một quê hương không còn."

(thơ Trần Văn Lương)

ou


"Mais quand l'ennemi t'a rendu

Exilé dans ta patrie même,

Pleure et pleure donc, le cœur blême,

Pour ce pays à jamais perdu."


Kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.

 

Dạo:

     Đừng thương khóc chuyện qua đường,

Hãy thương khóc một quê hương không còn.

 

 

I. Cóc cuối tuần Phú Lang Sa:

 

       Ne Pleure Pas

 


Ne pleure pas quand le soleil,

Sa lueur enfin tarie, se cache.

Car demain, fidèle à sa tâche,

Reviendra ce disque vermeil.

 

Quand la lune un soir disparaît,

Ne pleure pas sa sombre absence.

Car bientôt, avec grande aisance,

Reparaîtra son bel attrait.

 

Quand le vent d'automne survient,

Dénuant l'arbre de son feuillage,

Ne pleure pas, car ce pillage

Finira plus vite qu'il vient.

 

Et quand ces beaux oiseaux s'en vont

Pour rejoindre un autre rivage,

Sache que ce n'est qu'un voyage.

Ne pleure pas, ils reviendront.

 

Mais quand l'ennemi t'a rendu

Exilé dans ta patrie même,

Pleure et pleure donc, le cœur blême,

Pour ce pays à jamais perdu.

            Trần Văn Lương

               Cali, 7/2021


 

 

II. Phỏng dịch thơ Việt:

 

         Đừng Than Khóc

 


Đừng than khóc khi mặt trời khuất dạng,

Cuốn mang theo những giọt nắng úa tàn,

Vì ngày mai, khi sương sớm dần tan,

Sẽ lại thấy ánh hồng lan khắp chốn.

 

Mảnh trăng đó cũng có ngày ẩn trốn,

Đừng âu sầu, đừng chộn rộn khóc than,

Chỉ vài hôm, trăng sẽ lại an nhàn

Trở về giữa lối ngàn sao lấp lánh.


 

Khi ngọn gió thu vút qua lành lạnh,

Vặt rừng cây trụi lá, nhánh khô phơi,

Đừng khóc than, cảnh xơ xác tả tơi

Sẽ biến mất nhanh như thời mới đến.

 

Khi những cánh chim giã từ từng chuyến,

Để tìm về một bến đỗ xa xôi,

Đây chỉ là chia cách tạm mà thôi,

Đừng than khóc, chúng rồi quay trở lại.

 

Nhưng khi bị lũ giặc thù vô loại,

Bắt lưu đày trên dải đất yêu thương,

Hãy vắt tim, dốc hết lệ đoạn trường,

Khóc cho một quê hương không còn nữa.

                     Trần Văn Lương

                        Cali, 7/2021

 

 

III. Phỏng dịch thơ Tây Ban Nha: (endecasílabos)

 

         No Te Lamentes

 

No te lamentes cuando el sol se pone, 
Después de disipar su luz divina,
Porque mañana, fiel a su rutina,
De nuevo el disco celeste se expone.

 

Cuando se esconde la luna chiquilla,
No lamentes su corta y oscura ausencia,
Porque pronto, con gran aplomo y gracia,
Reaparecerá esta maravilla.

 

Cuando el viento glacial de otoño viene,
Al bosque de sus hojas despojando,
No te lamentes. Como está cambiando
El clima, pronto el botín se detiene.

 

Y cuando emigran las aves hermosas 
A alguna costa cálida y amigable,
Sepa que es solo un viaje inevitable.
No te lamentes, volverán con rosas.

 

Pues si tu tierra natal es vendida
Y el enemigo te ha en ella exiliado,
Ve a lamentar, el corazón quebrado,
Tu patria ahora por siempre perdida.

                   Trần Văn Lương

                      Cali, 7/2021

 

 

IV. Phỏng dịch thơ Anh văn: (iambic pentameter)

 

            Don't Cry

 

Don't cry, when at day's end, you see the sun
Collect his fading rays and sink away,
Because, as soon as looms a fresh new day,
This red and blazing disc resumes his run.

 

When suddenly the moon cannot be seen,
Don't cry for her short-lived retreat from view,
Because in time she will appear anew,
Displaying her old grace and charming sheen.

 

When that cold autumn wind arrives and strips 
The trees of their last leaves and keeps them bare,
Don't cry, because it's just a little flare
Which ends as quickly as the weather flips.

 

And when these migrant birds begin to turn

To find a distant warm and friendly shore,

Remember, it's a trip, no less no more.

Don't cry, when spring appears, they will return.

 

However, when right in your native land

The devils exile you through threats and fears,

Then squeeze your heart for all your bloody tears

To mourn this lost forever fatherland.

               Trần Văn Lương

                  Cali, 7/2021

 

 

V.  Phỏng dịch thơ Latin: (dactylic hexameter) (*)

 

             Noli Flere

 

Quando sol sub horizonte denique recedit 
Et solaris scintilla lenta omnino evanescit,
Noli flere, quia cras cum suo modu operandi,
Statim in caelum illa caelestis stella resurgit.
 
Quando luna per aliquot noctes abolescit,
Noli flere illam absentiam temporariam,
Quia actutum amplifice denuo resurget, 
Cum elegantia vetera et fulgore venusto.
 
Quando ventus autumni advenit derepente,
Et tota folia floresque in silva relegat,
Noli flere. Cum ver denique cambire coepit
Caelum, natura iterum vultum novum habebit.
 
Et quando aves, ut hoc frigus durum eludant,
Incipiunt migrare ad nova litora calda,
Noli flere. Hoc iter est solum temporarium.
Cum florescunt veris plantae, hilare revenient.
 
Sed si ab inimicis occupata est tua terra
Et in ea ipsa infeliciter factus es exul,
Cordis sanguinem in lacrimas convertere debes

Ut lamenteris amissum aeternum patriae hujus.

                        Trần Văn Lương

                         Cali, 7/2021

 

(*) Ghi chú:

    Phân nhịp (scan) ra các pieds (dactyl: D, spondee: S)

như sau:

 

Quāndō| sōl sŭb hŏ|rīzōn|tē dē|nīquĕ rĕ|cēdit         SDSSDS

Ēt sŏlă|rīs scīn|tīllā| lēntaōm|nīnoĕvă|nēscit.       DSSSDS

Nōlī| flērĕ, quĭ|ā crās| cūm sŭŏ| mōduŏpĕ|rāndi,   SDSDDS

Stātimīn| cǣlumīl|lā cǣ|lēstīs |stēllă rĕ|sūrgit      SSSSDS

 

Quāndō| lūnā| pēr ălĭ|quōt nōc|tēs ăbŏ|lēscit          SSDSDS

Nōlī| flēreīl|lamābsēn|tīām| tēmpŏră|rīam,         SSSSDS

Quīā|āctū|tumāmplĭfĭ|cē dē|nūŏ rĕ|sūrget,         SSDSDS      

Cumēlē|gāntī|ā vĕtĕ|raēt fūl|gōrĕ vĕ|nūsto.         SSDSDS

 

Quāndō| vēntūs| āutūm|niādvē|nīt dĕrĕ|pēnte,       SSSSDS

Ēt tō|tā fŏlĭ|ā flō|rēsqueīn| sīlvă rĕ|lēgat,               SDSSDS

Nōlī| flērē|. Cūm vēr| dēnĭquĕ| cāmbĭrĕ| cœ̄pit        SSSDDS

Cǣlūm|, nātū|rāĭtĕ|rūm vūl|tūm nŏvumhă|bēbit  SSDSDS

 

Ēt quān|dōăvĕs|, ūt hōc| frīgūs| dūrŭmĕ|lūdant,  SDSSDS

Īncĭpĭ|ūnt mī|grārē|d nŏvă| lītŏră| cālda,               DSSDDS

Nōlī| flēre.Hŏc ĭ|tēr ēst| sōlūm| tēmpŏră|rīum.        SDSSDS 

Cūm flō|rēscūnt| vērīs| plāntae,hĭlă|rē rĕvĕ|nīent.    SSSDDS

 

Sēd sī|āb ĭnĭ|mīcīs| ōccŭpă|tāst tŭă| tērra                 SDSDDS

Ēt ĭn ĕa|īpsaīn|fēlī|cītēr| fāctŭs ĕs| ēxul,                  DSSSDS

Cōrdīs| sānguĭnĕm|īn lăcrĭ|mās cōn|vērtĕrĕ| dēbes  SDDSDS

Ūt lā|mēntĕrĭs| āmīs|sumǣtēr|nūm pătrĭ|aehūjus.   SDSSDS

 

 

VI.  Phỏng dịch thơ Hán:

 
       

 

,

    ,   

,

    .

 

    ,

,

    ,
    . 

 

,

,

,

    .

 

    ,
    .
    ,
    .

 

,

.

,

    .  

         

 

 

Âm Hán Việt:

 

       Mạc Khốc

 

Nhược kiến thái dương tàng,

Khuyến quân mạc khốc tang, 

Minh thiên tha phục phản,

Quýnh quýnh tán hồng quang.

 

Dạ trường, nguyệt một lai,

Mạc khốc, mạc bi ai,

Bất cửu, ngân luân xuất,

Du du cuống cửu cai.

 

Thu phong hốt bất bình,

Thảo mộc hựu điêu linh,

Mạc khốc, xuân huy chí,

Thê thê diệp tái sinh.

 

Quần điểu tiệm ly khai,

Tỵ hàn tại viễn nhai.

Mạc ưu sầu, mạc khốc,

Thời đáo, chúng quy lai.

 

Địch dĩ mạt biên cương,

Lưu vong kiếp nạn trường.

Quân tu hàm huyết lệ,

Bách tuế khấp gia hương.

        Trần Văn Lương

           Cali, 7/2021

 

Nghĩa:

 

Nếu thấy mặt trời ẩn,

Khuyên người đừng khóc hay ai điếu, 

Ngày mai mặt trời trở lại,

Ánh sáng hồng tỏa ra rực rỡ.

 

Đêm dài, mặt trăng không đến,

Xin đừng khóc, đừng buồn khổ,

Chẳng bao lâu thì bánh xe màu bạc sẽ xuất hiện,

Thong dong dạo khắp chín tầng trời.

 

Gió thu chợt nổi giận,

Cỏ cây héo úa tàn tạ,

Xin đừng khóc, khi nắng xuân đến,

Lá cây sống lại tốt tươi.

 

Bầy chim dần dần bỏ đi,

Trốn lạnh nơi bến bờ xa. 

Đừng lo buồn, đừng khóc,

Ngày giờ tới, đám đông sẽ quay lại.

 

(Nhưng khi) kẻ thù xóa hết biên cương,

Kiếp nạn lưu vong dài.

(Thì) xin người hãy ngậm lệ máu,

Trăm năm thương khóc quê nhà.